Làm sao quên được cuộc
tình!
Làm sao không nhớ người
mình từng yêu
Làm sao xoá được tình chiều
Một khi tim đã có nhiều
xuyến xao
Tình đâu là mãi chiêm bao
Tay trong tay, nụ hôn sao
thật gần
Làm sao tránh được nụ
hôn!
Khi tình đã đến, một lần
trao nhau
Nếm vào mới biết tình đau
Dỡ dang mới biết cái điều...đến sau
Hoàng hôn tóc đã phai màu
Đâu còn say đắm, thuở nào
còn xanh
Tuổi chiều như một bức
tranh
Chỉ nhìn và ngắm, chở
tình được đâu!?
Cớ sao cứ mãi ưu sầu
Không quên cứ nhớ, mà đau
một mình!
Trương Thị Thanh Tâm
Mytho
