- thơ Nguyên Lạc
Ly Biệt
Còn đây. một chút muộn
màng
Em đem dâng hết. kẻo.
tang thương về
Đốt tình. cháy trọn đam
mê
Chắc gì có kiếp đời sau?
Thì thôi. ta hãy. cho
nhau kiếp này!
Con chim tiếng hót ai bi
Người rồi ly biệt. chút
gì. hiền lương?!
Đêm
Đêm trao thân là thật?
Tình luôn là trăm năm?
Người có là mãi mãi?
Rượu cạn
sầu sao không?!
Đêm lạnh dài rất thật!
Tình đã rồi hư không!
Nhớ chi
người khuất mất!
Cho mộng sầu căm căm!
Tìm chi
tình đã mất?
Để đêm vọng muôn trùng?!
Chiều Tàn Bên Ly Rượu
Nhân sinh mấy thuở vậy
người?
trọn tinh tri kỷ. tuyệt vời
giao bôi!
Thì thôi. chén rượu riêng
đời
Vui con bướm mộng*
quên lời thế gian!
Bể dâu. cùng với điêu tàn
phế hưng. hưng phế
mây ngàn vẫn bay!
Say?
Ừ!
ta đã đang say
cố quên. oán hận ai bày!
Được không?
Tâm kinh. Phật dạy vô thường
Sao tôi riêng mãi. một
phương trời nào?!
Buốt lòng. trường ấy. ve
kêu
phượng hồng nở đỏ
lời yêu thương mùa ...!
Phượng ơi. hồng đỏ dáng
xưa?
Hay là miên viễn. tự mùa
thương đau?!
Chiều nay. nhớ bến sông
nào
lập lòe Đóm gọi. khóc
nhau bên trời
tiễn ai. xứ lạ xa xôi!
Xót người ở lại
biết rồi gặp nhau?!
Chợt buồn. trời bỗng thẩm
màu
Một cơn gió lạnh. thổi
vào tim ai!
Thôi thì. túy luý rượu
này
Đắng. cùng lệ mặn
cố say kẻo rồi...!
Đêm về. chỉ một người
thôi!
Một người
đêm. chỉ mình tôi!
và Người!
............
(*) Mộng hồ điệp - Ấy là
hồ điệp hay là Trang sinh - Nguyễn Du
Nguyên Lạc
