*(Năm 1978, ra trại tôi bắt
đầu những ngày lang thang kiếm sống.Đến Gành Hào,Bạc-Liêu, ông Ba Saigon người bạn
già đã cưu mang những tháng năm khốn khó. Những buổi tối Gành Hào dưới ánh trăng
vằng vặc,bên chung rượu, bên rì rào sóng vỗ,bên cánh rừng tràm trải dài ngút mắt. Ông
Ba Saigòn với chiếc đàn bầu vọng câu Hoài lang da diết... Mấy mươi năm sau trở lại,căn
nhà lá ngày xưa và tiếng đàn bầu không còn nữa... Tôi tìm ông,ông nằm yên nghỉ
bên ngôi mộ đất giữa cánh đồng lộng gió. Nhìn di ảnh ông,tôi ước được lại cùng
ông chén rượu vơi đầy và điếu thuốc rê như ngày nào. Tất cả như khúc phim dĩ
vãng trở về trong tôi,ngậm ngùi và chua xót...) HYL
Hai mươi năm tôi về lại Bạc
Liêu
Trăng Gành Hào vẫn vàng
soi con nước
Hai mươi năm một lời hẹn
ước
Tôi trở về câu Hoài lang
da diết
Tìm tiếng đàn xưa với người
bạn cũ
Còn lại đây chỉ là cõi nhớ...
Bạc Liêu ơi Bạc Liêu
Tôi tìm ông giữa biển chiều
sóng vỗ
Dáng ông đi về những chiều
mưa đổ
Ly rượu đong đầy
Tiếng đàn bầu da diết
Trải lòng ông biết bao điều
cay nghiệt
Tôi kẻ tha phương ngày
tàn chiến cuộc
Đi tìm đất quê hương...
Đôi bạn trẻ già
Ngẫm cuộc đời như một giấc
Nam kha.
Bạc Liêu ơi Bạc Liêu
Hai mươi năm tôi về lại
tìm ông
Giọt nắng chiều rơi sao đến
chạnh lòng
Hỏi gió hỏi mây hỏi chiều
biển lộng
Hỏi cánh chim trời ông
phiêu lãng nơi đâu.
Bạc Liêu ơi Bạc Liêu
Một mình tôi rượu rót lại
đầy
Chỉ mình tôi bên chiều
loang nắng
Ông ở đâu...tiếng đàn xưa
vắng lặng
Câu thơ này tôi viết gởi
về đâu.
Ông Ba Saigon
Tôi vẫn gọi tên ông
Như thuở nào đói cơm rách
áo
Một điếu thuốc rê một bầu
rượu đắng
Khúc vọng cổ buồn thức trắng
đêm trăng.
Bạc Liêu...ơi Bạc Liêu
Còn trăng còn rượu còn
tôi
Mà ông xa biệt cuối trời
lãng du
Bến sông ngày đó giã từ
Hẹn nhau mấy độ sang thu
lại về
Đường đời vạn nẻo sơn khê
Lỗi câu ước hẹn tái tê
cõi lòng
Về Gành Hào gọi tên ông
Mình tôi khách lạ bên
sông lạnh buồn.
Bạc Liêu ơi Bạc Liêu
Trách tôi lần lữa với đời
Tìm ông lỡ muộn bên trời
quạnh hiu.
Hoàng Yên Linh
