Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Hỏi vách đá, đó có buồn
không hở
khi rêu phong ngày tháng
bám thêm dày
chim gõ kiến mỗi ngày xà
cánh xuống
hót bâng quơ gõ mấy tiếng
vù bay!
Hỏi khe suối trầm u buồn
không hở
nước rì rào than thở có
chi chăng
tiếng róc rách thì thầm
chiều sương lạnh
cánh chuồn chuồn lơ đảng
vỗ tung tăng
Hỏi tắc kè có gì ấm ức hở
tiếng vỡ ra từ góc núi xa
xăm
như vọng lại hồn ma Hời
than oán
đỉnh tháp rêu rủ lời khóc
dân Chàm!
Hỏi cổ thụ sống già buồn
không hở
da sần sù lá đổ ngập chân
rừng
chim bìm bịp bên đồng lến
tiếng bịp
vẫn triền miên chưa vắng
một ngày không!
Khi trời chiều những ngày
nhiều mây trắng
có vài ba cánh nhạn
thoáng điểm trang
gió lang thang hôn lên
nhành mắc cở
bài ca nào nức nở những
đêm trăng!
Hỏi con đò nằm dài bên bến
cạn
gác mái chèo cô lái đã đi
đâu?
bặt câu hò nhặt khoan đưa
mái đẩy
người sang sông rồi, còn
cô về đâu?
*
Chiều 30 tháng Tư, một
mình tự hỏi
muôn ngàn điều kể mấy kể
cho cùng
rượu độc ẩm ly buồn nâng
lên cạn
viết bài thơ chệnh choạng
hỏi lung tung...
Đã sống thừa bốn ba năm rồi
đó
ai huênh hoang dài ngắn
những huy hoàng
ai thấm buồn vì trăm nỗi
tan hoang
ôi! chán ngấy đồng minh
và đồng chí!
Thôi, nào dzô... nâng cho
say bí tỉ
bốn ba năm, chịu làm kẻ sống
thừa!
nhìn non nước ngửa nghiêng
khoanh tay hở
trả lời đi, đã làm được
gì chưa?... !
Ngàn câu hỏi, sao nghe
toàn câu hỏi...
ai trả lời đi, chín chục
triệu dân tôi
ngày hôm nay ai phải
khóc, ai lại cười ?!
nhìn đất nước người, mà
buồn thấm thía!
Ha Thái Trần Quốc Phiệt
30/4/2018
