Đêm Tháng Tư Không Ngủ Tụng Tâm Kinh
- thơ Nguyên Lạc
THÁNG TƯ
CHÍN NHỚ MƯỜI THƯƠNG
Tháng Tư, nhớ tháng Tư
nào
Rưng rưng cởi giáp, quăng
bào ngó nhau
(hàhuyềnchi)
*
Tháng tư. lại tháng tư
nào
Người đi kẻ ở. máu trào
thốn tâm!
Nhớ sao. một ánh trăng rằm
Tiếc sao ngày ấy. người
thân vui vầy!
Biển dâu. ai nỡ khéo bày?
Thương ai. oán hận. mây
bay ngút ngàn
Người rồi. như áng mây
tan!
Ta rồi. một kiếp. tha
phương xứ người!
Đêm nay lại nhớ phương
đoài
Cảm sao nỗi lạnh. kiếp đời
li hương!
Nguyệt ơi. chín nhớ mười
thương!
Tôi ơi. có nhớ. chỉ vương
lệ sầu!
Đất trời. như thảm một
màu
Có con chim lẻ
khóc câu tình hoài!
THÁNG TƯ KHÔNG NGỦ
TỤNG TÂM KINH
Sắc bất dị không, không bất
dị sắc;
sắc tức thị không, không
tức thị sắc (Tâm Kinh)
*
Đêm thâu. chăn chiếu sầu
ai?
Hình như mưa gọi. gió lay
nỗi buồn!
Cố an. hai chữ vô thường
Sao tâm vẫn mãi. bình thường
nỗi đau?
Quỳnh y ngày ấy nát nhàu!
Trong tôi vẫn mãi. một
màu thời gian
Sang sông. mẹ. chuyến đò
ngang
Lưng tròng đôi mắt. lên
ngàn thăm con!
Thân yêu. giờ đã đâu còn!
Sắc son. chung thủy. có
mòn thời gian?
Ai gây. cuộc thế điêu
tàn?
Giữa khuya. oán hận. lệ
than đôi lời
Hương quê. vẫn mãi bên đời
Một vầng trăng cũ. rạng
ngời đêm nay!
Có nhau. trong nỗi tình
hoài
Đủ cho đời đó. chút gì.
tha phương!
Tịnh yên. chợt nhớ dòng
sông
Câu hò ngày ấy. lớn ròng.
bịp kêu
Nhớ câu "chim vịt
kêu chiều"
Quê hương. cùng với cánh
diều. người ơi!
Tháng tư giờ lại đến rồi!
Yên đi tim nhé. đời rồi
cũng qua!
Tâm kinh an trú Phật đà
Nhưng sao. mắt vẫn
lệ sa
vậy người?
Nguyên Lạc
