tùy bút
Tôi đi thêm vài bước cho đôi chân ngập nước, khom
mình đưa tay khoát nước lên mặt cái cảm giác âm ấm và mằn mặn mặn của nước biển.
Thật sảng khoái!
Ngạc nhiên khi nghe lòng mình thanh thản lạ, khi đứng
trước
bãi biển nầy, mọi thứ ưu phiền bỗng tan biến, vươn vai hít thở làn không
khí trong lành của đêm, trăng đêm nay thật tròn, bầu trời đầy sao, biển cũng lặng
yên không gợn sóng, có lẽ cũng đang tận hưởng những gì trước mắt như tôi, chị Hằng
đẹp lồng lộng, trăng mười sáu cơ mà, tôi chợt nhớ có ai đó đã từng ví mình như
biển và nàng là trăng, tôi chợt ước ao và ganh tỵ...
Đêm càng về khuya rất yên tịnh chỉ còn rất ít người
lai vãng.
Tôi nằm ngả dài trên bãi cát, nghe hàng phi lau
thì thầm trong gió, lời tự tình của biển, trăng sao cũng thật gần, gần như chỉ
cần một cái vói tay đã chạm vào, thỉnh thoảng đâu đây cũng có tiếng chúc mừng của
sóng như tiếng vỗ tay khi đập vào những ghềnh đá, xa xa trắng xóa một làn khi đợt
sóng tràn bờ.
Lòng thanh thản trước đại dương, và đâu đây thoảng
trong hơi gió còn nghe văng vẳng tiếng của mình vọng lại - "mình chia tay
đi anh"
Một sự yên lặng đến nghẹt thở, tôi nghe môi mình mặn
đắng, không gian chìm lắng, thời gian như ngừng lại, rồi như có một âm thanh,
có một giọng nói vang lên âm trầm nhưng xé lòng tôi, " thật sao, em muốn vậy
à."
Tôi lặng yên nghe trái tim mình đau "không muốn, nhưng cũng đành, vì chúng mình
không thể...hai ta giờ là hai thế giới lạ xa, anh một bóng, em một hình, tất cả
đã trở thành vô vọng, nói gì cho tương lai, cửa tình yêu đã khép lại rồi
".
Tôi chặc lưỡi nghẹn lời, người đó cũng không muốn
nói, lặng yên.Tôi cảm nhận có một bàn tay đang ve vuốt tóc tôi
và thì thầm, "anh yêu em, và anh biết em cũng yêu anh,
chúng ta không gần nhau qua thân xác, nhưng sẽ gần nhau qua tâm hồn, trái tim
chúng ta thuộc về nhau, chúng ta không nên dối lòng, tình yêu nầy anh sẽ mang
theo xuống mồ, em cũng không cần chung thủy với anh, và nếu có thể thì hãy
chung tình với trái tim của mình, chúng ta đã từng gắn bó bao tháng năm dài,
nhưng nước đẩy thuyền trôi, cuộc đời là vậy đó em, có những điều mình không muốn
nhưng vẫn phải làm, vì đó là đời"
Tiếng anh xa dần, rời rạc, lạc lõng chơi vơi, văng
vẳng vọng xa, xa thật xa, tôi hoảng hốt, níu kéo giọng vang lên "anh,
anh...em yêu anh, yêu anh...xin đừng...đừng bỏ em" hình như có ai đó đập vào tôi, tôi giật mình
ngơ ngác, lắc lắc đầu cho tỉnh, thì ra đó là mơ, một giấc mơ đau lòng người và
thấm đẫm nước mắt, tiếng đồng hồ gõ nhịp ba giờ sáng...
Trương Thị Thanh Tâm
Mytho
15/2 mậu tuất 2018
