Quê em mãi tận Vĩnh Long
Một vùng kênh rạch mẹ nằm
ấp yêu
Tuổi thơ bìm bịp kêu chiều
Bồng bềnh tuổi dại theo
triều nước dâng
Bồn bồn, điên điển, rau
bông
Nở trong máu thịt tuổi hồng
nuôi em
Từ sông nước, em lớn lên
Nên chi kênh rạch chảy
quanh phận đời
Con còng, con ốc tiếp hơi
Bát canh so đũa láng ngời
thịt da
Vũng Liêm mái lá dừa nhà
Che em có chỗ chui ra
chui vào
Thế mà anh lắm tự hào
Làm chú rễ xứ cù lao
Thanh Bình
Tình anh con nước dâng
lên
Yêu em như thể yêu Bình
Phụng thiêng
Lạy ơn Trời Phật trao
duyên
Anh về núp bóng Vũng Liêm
cuối đời
Ấp Phong Thới ắp tiếng cười
Tô cháo rau đắng chứng lời
đôi ta
Ngày mai, tháng mốt, năm
qua
Vũng Liêm, Phong Thới là
nhà là quê
Trên cao có ánh trăng thề
Dưới thấp sông nước bao
che bước đời
Cá tôm rau lá nơi nơi
Nuôi ta sống đủ một đời đạm
thanh
Chỉ cần có em có anh
Là có tất cả …Trời dành
cho ta !
Tuyền Linh
