Monday, March 19, 2018

Thơ Xướng Họa - Như Thu, Phương Hà,
       Thục Nguyên, Thiên Hậu, Trịnh Cơ, Thy Lệ Trang
            Thanh Hòa

 








DUYÊN TƠ KHÉP LẠI! 
(Bát vĩ đồng âm) 

Canh vắng khêu đèn thảo lá thơ 
Phương xa ngàn dặm có trông chờ? 
Đong đầy kỷ niệm khơi niềm nhớ 
Chan chứa tâm tình kể giấc mơ 
Cứ tưởng chung chăn từ dạo nớ 
Nào đâu lẻ bạn đến bây giờ! 
Nghĩ giận khôn cùng sao cứ nhỡ 
Để chừ khép lại mối duyên tơ!

Như Thu

TRẰN TRỌC CANH DÀI 
(Bát vĩ đồng âm)

Từ ngày xướng họa mấy vần thơ 
Trao đổi tâm tư tự bấy giờ 
Anh gởi tình yêu tràn nỗi nhớ 
Em chào hạnh phúc trọn niềm mơ 
Ngỡ rằng mộng ảo không duyên nợ 
Nào biết lòng riêng nặng tóc tơ 
Trằn trọc canh dài đêm gió trở 
Biết ai có lụy, có mong chờ ?

Phương Hà 

RỐI RẮM 
(Bát vĩ đồng âm) 

Bấy lâu cạn hứng, chẳng làm thơ 
Cảm thấy băn khoăn để bậu chờ 
Đất Mỹ xa xôi, lòng vẫn nhớ 
Trời Nam thăm thẳm, dạ còn mơ 
Bờ kênh Nhiêu Lộc quen từ đó 
Kỷ niệm Thanh Đa giữ đến giờ 
Đã biết cuộc tình không trắc trở 
Mà sao tâm trí rối như tơ ?

Thục Nguyên

CẢM TẠ NGƯỜI THƠ 
(Bát vĩ đồng âm)

Bao lần em muốn gởi vần thơ 
Từ tạ ơn anh vẫn đợi chờ 
Tình nghĩa xa xôi lòng vẫn nhớ 
Bóng hình mờ ảo dạ còn mơ 
Đôi khi hờn giận không vin cớ 
Lắm lúc buồn vui chẳng kể giờ 
Tâm tưởng còn thương ai chốn nớ 
Sao đành lặng lẽ dứt đường tơ !

Thiên Hậu

HẸN LẠI KIẾP MAI 
(Bát vĩ đồng âm)

Đã từ lâu lắm cạn nguồn thơ 
Có lẽ nào ai thích đợi chờ 
Đối tượng hững hờ không muốn nhớ 
Người yêu lơ đễnh chẳng say mơ 
Nhiều khi vẫn ngóng...nhìn ra ngõ 
Mấy buổi thường lo...tưởng hết giờ 
Rồi đến một ngày mình khất nợ 
Kiếp sau may mắn nối đường tơ...

Trịnh Cơ 
Paris 15/03/2018

HOÀI MONG... 
(Bát vĩ đồng âm)

Cho dù đã khuất khoảng trời thơ 
Chẳng hẹn mà sao vẫn đợi chờ 
Nắng hạ khát khao màu phượng nhớ 
Dòng đời gờn gợn bóng trăng mơ 
Bao năm mực tím nhòa trang vở 
Một thuở tình sầu nhạt khúc tơ 
Gặp lại dẫu nhìn nhau bỡ ngỡ 
Hoài mong nào biết đến bao giờ???

Thy Lệ Trang


EM VỘI SANG NGANG

Trà dư, nhớ lại mối tình thơ
Ngày ấy xa nhau, mãi hẹn chờ
Du học vài năm, dài mấy đỗi ?
Trở về bao tháng...thắm nguồn mơ
Chẳng ngờ, bão tố vùi luôn mộng
Đâu tưởng từ ly...đoạn tới giờ
Hội ngộ, em không còn thiếu nữ...
Châu rơi, dạ xót, dứt đường tơ.

Thanh Hoà