Người đi xa phố mờ sương khói
Để lại
bên đồi mây trắng rơi
Hàng
thông lặng lẽ nghiêng triền núi
Phố
chiều loang nắng chỉ mình tôi.
Em đi
đọng lại chồng thư cũ
Kỷ niệm
đong đầy bên phố xưa
Người
có mang theo đời viễn xứ
Thơ
tình phong kín khúc tương tư .
Thông
vẫn xanh màu đan lối qua
Xanh
núi, xanh mây thắm mặt hồ
Em đi
áo lụa hờn mây nước
Tôi về
ghép lại mấy vần thơ.
Đà Lạt
không em hoa vẫn thế
Cà phê
thao thức chuyện tình tôi
Ở đó
khi nào em nhớ lại
Nhìn
nhau mây đã trắng bên đồi.
Hoàng Yên Lynh
