Đơn vị tôi nhận được lệnh hoán chuyển vùng hoạt động
với đơn vị bạn, mấy ngày liên tiếp lo tu sửa hệ thống phòng thủ. Hôm nay rảnh rỗi,
tôi và Trường rủ nhau vào Câu lạc bộ uống café.
Một anh lính ngồi gần bên nói: “Thưa hai ông thầy!
(Lính trẻ thường gọi cấp chỉ huy như thế) Em thấy cách đây vài trăm thước trên
đường xuống chợ có một quán café, cô chủ quán... đẹp ơi là đẹp!” . Anh ta vừa dứt
lời là Trường vội hỏi ngay: “Ê, Long! đẹp bằng bồ của Thiếu úy Phi... không mậy?”,
Long cười cười không nói. Tánh thằng Trường là như thế, hễ nghe tới gái là mắt
nó sáng lên... có lẽ tôi cũng giống nó ở điểm này.
Tôi và Trường ở cùng xóm, thân nhau khi hai đứa
còn con nít. Năm Đệ ngũ, trong lớp có cô bạn tên Sương cả hai đứa tôi cùng mê,
nhưng khi thấy thằng Trường “đắm đuối” quá nên tôi tự động rút lui “nhường” cho
bạn. Tình yêu học trò thật ngớ ngẩn, hai đứa gặp nhau chẳng biết nói gì ngoài
các chuyện vớ vẩn như hỏi nhau mượn sách vở, mấy ngày nghỉ ở nhà làm gì, v.v.
và v.v., chỉ bấy nhiêu chuyện mà mỗi lần gặp nhau nói chuyện hằng giờ cũng
không hết. Có hôm thằng Trường trả cuốn vở cho Sương, hai đứa lỡ chạm tay
nhau... mặt thằng Trường cứ nghệch ra còn Sương thì cúi mặt xuống bàn suốt cả
buổi học.
Nhà tôi và Trường cách nhà Sương một con sông, nước
chỉ sâu tới ngực. Người dân qua lại bằng đò, đến 08:00 giờ tối đò hết đưa, muốn
qua sông chỉ có cách lội xuống nước. Thằng Trường thường rủ tôi qua thăm Sương,
ban đêm trời tối om, tôi đang ngần ngừ không biết phải qua sông bằng cách nào
cho quần áo khỏi ướt.
Thằng Trường lôi tôi vào một bụi rậm cả hai cởi hết
quần áo và, hai con nhộng bắt đầu lội sông. Qua bên kia sông, hai đứa lại mặc
quần áo vào và tiếp tục đi đến nhà Sương.
Chiến cuộc lan tràn đến tận làng quê của chúng
tôi, gia đình Sương dọn lên Sài Gòn, Trường và tôi hai đứa cũng theo gia đình mỗi
đứa một nơi, rồi một hôm chúng tôi gặp lại nhau cùng một đơn vị. Sương thì Trường
không biết giờ này ở đâu, cuộc tình học trò... rồi xa... rồi quên!
Sáng sớm còn đang ngủ thì Trường đã dựng đầu tôi dậy:
“Ê, Phi... dậy uống café mậy!”, tôi càu nhàu nhưng cũng nhảy xuống khỏi võng.
Hai đứa tôi tà tà đi xuống quán người “đẹp”, quán lá thật xinh xắn nằm sâu
trong vườn cau, trên vách treo vài giỏ Lan rừng. Cả hai đứa chọn cái bàn kê tận
trong góc, ở đây rất gần quầy tính tiền của cô hàng café. Cô hàng nghe tiếng động
khoát màn bước ra, cả hai chúng tôi cùng choáng váng. Một thân hình eo thon
trong chiếc áo bà ba bằng lụa tím, gương mặt thanh tú dễ thương, mái tóc dài
buông xõa... làm dáng nàng có vẻ liêu trai!
-Thưa... hai ông dùng gì?
Nghe chữ “dùng” tôi ngạc nhiên, à... thì ra cô
nàng ở tỉnh thành nào dọn về đây chứ không phải dân địa phương, giọng nói nhỏ
nhẹ thật dễ thương!
-Cô cho xin hai ly café đá.
Hai đứa tôi nhìn quanh một vòng trong quán, mắt
tôi chạm vào hàng chữ viết cạnh bàn chúng tôi ngồi:
Phận em bưng nước, rửa ly
kính xin quý khách... đừng ghi sổ vàng ! - Quán
nghèo.
Có lẽ quán này có người ăn chịu rồi quỵt luôn nên
cô hàng mới viết như vậy. Tôi ghi thêm phía dưới:
Mai vàng nở khắp thôn trang
Quán không bán thiếu tôi càng buồn... hơn ! - Lính
nghèo.
Ngồi một lát tôi để ý thấy thằng Trường cứ thỉnh
thoảng liếc nhìn cô hàng, anh chàng này có vẻ “chịu đèn” rồi. Bỗng nhiên thằng
Trường khe khẽ hát:
“Gặp em trong quán nhỏ
Bên kia mưa sông dài...
Tóc em vương màu mắt
Khi Xuân về sớm mai
Tôi ngồi đan khói thuốc
Mưa.....” *
Giọng nó hay quá... lời nhạc như một bài thơ ! Cô
hàng cũng bị giọng hát thằng Trường lôi cuốn, tiếng hát tiếp tục đều đều:
.....
“Đời mình đâu dám hẹn
Mơ lại phút... tương phùng !”
- “Giọng Thiếu úy hay quá! Trâm chưa bao giờ nghe
ai hát hay như vậy!”
À, thì ra cô hàng tên Trâm (tôi và thằng Trường
cùng la thầm như thế). Rồi từ đó, thằng Trường thường rủ tôi xuống quán uống
café, đôi khi nó đi một mình, mấy lúc gần đây nó đi một mình thường xuyên hơn.
Tôi thương nó như anh em ruột, nó chỉ có mẹ già và cô em nhỏ, nó thường tâm sự
với tôi: “Mẹ tao muốn tao có vợ sớm để có cháu cho bả ẵm, không có tao bả nhìn
thấy cháu nội cũng như thấy tao”. Một hôm thằng Trường lôi tôi ra chỗ vắng, mặt
có vẻ nghiêm trọng, nó nói: “Lâu nay tao giấu mầy, vì khi nào chắc ăn... tao mới
nói”, ngập ngừng một lát nó tiếp: “Tao và Trâm yêu nhau... cách đây một tháng
tao có hỏi ý kiến Trâm và tao đã viết thư cho má tao, bả mừng rỡ... vô cùng!
Sau cuộc hành quân này, tao xin phép vài ngày về rước má tao xuống nhà Trâm dạm
hỏi... có thể chúng tao sẽ cưới nhau vào đầu Xuân năm tới”. Tôi ôm chặt hai vai
bạn mình chia sẻ niềm hạnh phúc đang dâng trào trong nó.
Một dáng người nằm im lìm như xác chết, mặt tái nhợt,
máu nơi ngực vẫn còn rỉ ra. Tôi hoảng hốt nhào lại quỳ xuống bên cạnh. Khi biết
chắc đó là Trường tôi hét lớn, xô ngã người y tá qua một bên và gọi tên Trường
rối rít. Một tay bịt chặt vết thương, một tay làm hô hấp nhân tạo, hai hàng nước
mắt nhạt nhòa, tôi thảng thốt gọi tên Trường khan cả cổ họng. Bỗng nhiên Trường
khẽ cựa mình mắt từ từ mở, tôi mừng rỡ bật lên tiếng cười trong vỡ òa nước mắt.
Môi Trường mấp máy... tôi cúi xuống kê tai sát vào miệng Trường nhưng cũng
không nghe được tiếng nói, tay Trường sờ soạng nơi ngực đầy máu và dừng lại nơi
tấm thẻ bài, miệng nó mấp máy gọi tên người yêu nhẹ như gió thoảng. Tôi hiểu ý,
đưa tay gỡ nhẹ bớt một tấm thẻ bài dính máu bỏ vào túi áo giáp của mình, Trường
mỉm cười rồi thở hắt ra. Đôi mắt mờ lệ... tôi đứng thẳng người đưa tay chào
vĩnh biệt người bạn của mình !
“... Có lẽ tao và Trâm sẽ cưới nhau vào đầu Xuân
năm tới...”
Mùa xuân sẽ mãi mãi không đến với mầy và Trâm...
Trường ơi !
Khi nghe tiếng Trâm tôi giật mình mới hay mình đã
tới quán tự lúc nào: “Anh Phi..., anh về hồi nào vậy? Còn anh Trường đâu?” Tôi
bối rối... lí nhí trong cổ họng: “Tr..ư..ờng có chút việc sẽ... tới sau”, Trâm
hơi biến sắc: “Nghe mấy chị vợ lính nói đơn vị anh đụng nặng lắm phải không?”
-“Ờ, đụng nặng, à không, không... nặng lắm”. Tôi
bước vội vào quán tới chỗ tôi và Trường thường hay ngồi,
-“Trâm cho xin hai ly café đá”,
Nghe hai ly café mặt Trâm tươi tỉnh trở lại, mắt cứ
nhìn ra ngõ như trông chờ Trường. Nhìn chiếc ghế chỗ Trường bỏ trống lòng tôi
buồn vô hạn, tiếng Trâm làm tôi chợt tỉnh: “Anh Phi, anh làm sao vậy, trông anh
hình như... bịnh?” và Trâm đưa tay ngăn tay tôi lại: “Anh đừng khuấy nữa... ly
café chưa bỏ đường”. Trâm xoay người đi vào trong, vừa đi vừa nói: “Để Trâm vào
trong lấy thuốc cảm cho anh”.
Đến bây giờ tôi mới biết được rằng... tôi không thể
nào báo tin Trường chết cho Trâm, tôi không đủ can đảm làm việc đó, không thể
nào báo cái tin khủng khiếp đó, nó tàn nhẫn quá... tôi không thể nhẫn tâm giết
chết cả niềm tin và hy vọng của một người con gái đáng thương như Trâm. Người
tôi như run lên: “Trường ơi, mày tha thứ cho tao... tao không thể làm nổi ước
nguyện của mày lúc lâm chung, tha thứ cho tao!”. Toàn thân tôi run rẩy, nghe tiếng
bước chân của Trâm đi lên tôi vờ cúi xuống cột lại giây giày để Trâm không nhìn
thấy cặp mắt đỏ hoe của tôi như chực khóc.
-“Thuốc cảm đây, anh uống đi!”
Tiếng Trâm nhỏ nhẹ... nghe như tiếng hát của Trường:
......................
“Đời mình đâu dám hẹn
Mơ lại phút... tương phùng !”
Tiếng hát mượt mà của Trường như lớn dần... lớn dần,
cuối cùng như một khối thuốc nổ nặng ký nổ tung trong đầu tôi... tan tác... bi
thương! Tôi đứng bật dậy và như người chạy trốn... lảo đảo bước ra khỏi quán
vóc dáng xiêu vẹo, bỏ lại sau lưng người con gái mắt tròn xoe... ngơ ngác trông
theo !
-Viết để tặng bạn tôi, cố Trung úy Lê Đức Trường.
-Tặng những “Góa Phụ” chưa một lần lên xe hoa !
Lê Phi Ô
Tác giả ghi chú:
* Bài hát không biết ai là tác giả cũng như tên bản
nhạc, tôi nghe phát ra từ Radio khi hành quân ngang qua một xóm nhỏ.