Wednesday, March 7, 2018

Chiều Vũng Liêm - thơ Tuyền Linh









chừ, mây không ở trên cao 
chừ, chiều xuống thấp ửng bao ráng hồng 
nỗi tình nằm giữa thinh không 
lửng lơ cái nhớ, buồn trông cái còn

người đi bỏ lại bến sông 
bỏ luôn con rạch nước ròng nước lên 
u tình cứ mãi lênh đênh 
bập bềnh sóng nước soi tìm dáng xưa

chiều về giọt nắng lưa thưa 
giọt buồn rơi rụng chưa vừa nỗi mong 
ngoài hiên con nhện se lòng 
mắc giăng những sợi ngóng trông võ vàng 

nắng chiều rọi xuống hành lang 
rọi lên những dấu chân mang người về 
người đi để lại xóm quê 
để hương người quyện tứ bề hoàng hôn

tôi đi góp ủ vào hồn 
ươm trong góc khuất mong còn mai sau 
thời gian dù có phai màu 
hương người vẫn mãi trước sau hương người

ngồi nghe tâm trạng đầy vơi 
ngồi nhìn chiều xuống từ từ Vũng Liêm 
chiều quê ai nhớ ai quên? 
thương con sáo nhỏ vút bên góc trời

Tuyền Linh