Saturday, February 3, 2018

Xuân Nhớ Quê Hương - thơ L.T. Đông Phương
          Thân tặng các bạn tôi ở Diên Sanh, Hải Lăng, Quảng Trị










Nơi em ở mùa Xuân về rất chậm
Mưa vẫn rơi lạnh những ngón tay buồn
Những nhánh cây với lên trời nhớ gió
Như lòng người thương nhớ cũng mênh mông

Mùa Xuân cũ mắt người như có nắng
Quê hương xưa mát rượi ngọn gió nồm
Em mười sáu những chiều vàng hong tóc
Thuở bên người ôi quá đổi thân thương

Đất Diên Sanh tháng giêng còn trở rét ?
Những ngày Xuân không có ánh mặt trời
Bước chân nhỏ trên đường về cố quận
Năm tháng đầu đời một thuở rong chơi

Gió tháng năm thổi tung bờ tóc rối
Nắng lên rồi nắng rát cả bờ môi
Cát xứ Hải  bay bay về muôn ngã
Như những cuộc đời từ ấy chia phôi

Lối mòn cũ hôm nao về Thánh Địa
Đất La Vang  chát ngọt ngọn lá vằng
Con quỳ đây biết bao điều kể lể
Mộng mơ đầu lòng trong trắng xin dâng

Tiếng ai dặn dưới nương trằm buổi sáng
Chiều nhớ đợi em bên Khe Nước Chè
Mùa sim chín quyện hương tràm thắm thiết
Trăng dát vàng loang bóng nước  Che che

Biển Mỹ Thủy những chiều thu dậy sóng
Cá lên rồi  O gánh chợ đường xa
Về Thôn Hậu qua dốc cầu Bến Đá
Con đê dài thương nhớ đất Cây Da 

Rằm tháng bảy đêm về nghe gió hú
Những oan hồn đang cất bước đi hoang
Chết tức tưởi vùi sơ ngàn nấm mộ
Khóc đêm đêm bên  Đại Lộ Kinh Hoàng

Mùa Xuân ấy ra đi không trở lại
Xa quê hương như lá phải xa cành
Còn đâu nữa một thời yêu dấu cũ
Bức thư tình trao vội dưới trăng thanh

Nơi em ở mùa Xuân không có nắng
Nhớ quê hương nhớ trái ngọt cây lành
Nhớ người yêu một thời xưa vụng dại
Qua ngõ nhà người chẳng dám bước nhanh

Nơi em ở những mùa Xuân đất khách
Tạ ơn đời còn nơi chốn nhớ nhung
Thời tuổi nhỏ giấc mơ đời quá lớn
Ước được cùng người tát hết biển Đông

Có đợi ta không con đường ngày cũ
Quê hương ơi tha thiết gọi tên người
Thêm một mùa Xuân mang sầu viễn xứ
Những sáng những chiều không biết sao vơi…….

L.T. ĐÔNG PHƯƠNG