Trong Biến Cố
Tết Mậu Thân tại Huế - Nguyễn Châu
Hỡi ôi!
Bom đạn nổ vang rền,
Lòng muôn dân khốn khổ
Hăm mấy năm chinh chiến, đây thành trì văn hoá bốn
ngàn năm
Một đêm Tết giặc vào, đó quê hương bao điêu tàn đỗ
vỡ!
Ngon kỳ đài loang máu hận, thành quách phải tan
hoang
Giòng nước Hương đẫm lệ thù, phố phường đành bỏ ngỏ
Ðau đớn thay!
Suốt một năm lo lam lũ làm ăn,
ba ngày Tết không được tròn hưởng thụ
Ôi! giải phóng làm chi cho dân tình đày đọa!
Nhớ linh xưa...
Cần kiệm làm ăn, mong qua nghèo khó.
Việc bán, việc buôn, việc giấy, việc tờ là kế mưu
sinh.
Chuyển đạn, tải thương, đào hầm, học tập ấy niềm
khiếp sợ.
Từ cửa Ðông Ba đến cầu Gia Hội bom đạn lửa mịt mù,
Nổ sập Trường Tiền, chia cắt hai bờ, bao nhiêu khốn
khổ
Bọn nằm vùng lùng sục bắt người,
tiếng than khóc hòa theo mưa gió
Hàng Bè, Thành Nội, Bãi Dâu,
Phú Cam, Từ Ðàm, Ðại Học
Công chức, tiểu thương, giáo sư, bác sĩ, sinh viên
Không phân biệt trẻ già, liệt hết vào hàng Mỹ Ngụy
Hơn năm ngàn dân, người yếu ớt, tay không
Bị trói queo quăng xuống những hầm chôn tập thể...
Ðau đớn thay, mẹ già ngồi khóc trẻ, ngon đèn khuya
leo lét trong nhà.
Thảm thiết bấy, vợ yếu chạy tìm chồng, lũ con thơ
dật dờ trước ngõ!
Ôi!
Tội tình chi mà khổ rứa Huế ơi!
Bị chôn sống, bị dập đầu, bể sọ...
Vì thiện nguyện ba Bác sĩ người Ðức từ tâm
Ðến giúp Huế cũng bị bọn cộng quân bắn bỏ
Linh mục, thầy chùa chúng cũng chẳng tha
Bắt gặp trói ngay đạp xô xuống hố
Chết chóc, tang thương trùm khắp phố phường
Vạn nỗi oan khiên vùi sâu lòng đáy mộ
Bọn Tường, Phan, Xuân, Quế... cợt cười
Lũ nội tuyến ăn mừng thắng lợi
Trên đau thương của Huế kinh hoàng
Dưới sát lệnh của giặc Hồ đồ tể!
Hỡi ôi!
Một Tết Mậu Thân,
Ngàn Thu Uất Hận!
Hiển linh tử sĩ, oan dân
hồn vất vưởng lang thang trường dạ
Xin hãy về chứng giám hôm nay
Nhân dịp ngày xuân hội ngộ
Hội Ðồng hương Huế Bắc Cali
Tưởng niệm bốn mươi lăm năm
Ngày Cố Ðô Thất Thủ
Lễ vật, hương hoa thứ phẩm chi nghi
Triệu thỉnh hương hồn nạn nhân cộng sản
Sống đã khôn, thì thác lại càng thiêng
Xin hãy vì quê hương chí tâm phù hộ
Diệt cộng sản bạo tàn
Cứu Việt Nam thoát khổ.
Giòng lệ đồng hương còn tuôn chảy, thương vì hai
chữ “oan khiên”
Nhang đèn tình nghĩa vẫn bập bùng, cảm bởi một đời
lụy khổ!
Ngưỡng nguyện âm siêu, dương thái, Phật, Chúa từ
bi gia ơn phổ độ...
Thượng hưởng!
(Nguyễn Châu, phụng soạn tháng Chạp Nhâm Thìn
2012)
