Nhà Thơ Đồng Hương BH
- Thy Lệ Trang
![]() |
| Dương Quân |
Viết về một nhà thơ đã là điều khó, viết về
một nhà thơ có uy tín, nổi tiếng lại càng khó hơn. Từ lâu, tôi chỉ biết
anh Dương Quân qua các trang web và qua lời kể của bạn bè. Anh có một
thời tuổi trẻ thành công thật đáng khâm phục. Con đường học vấn và
họan lộ của anh nhẹ tênh, dễ dàng như những bài thơ anh làm thời trung
học.
Năm 1967, tôi vừa bước vào năm Đệ Ngũ thì bài
thơ Hương tình Cà Mau (*)của anh đã được ngâm trên ban Mây Tần qua làn sóng
phát thanh Sài Gòn. Người miền Nam không ai lạ gì ban Mây Tần và người
sáng lập là nhà thơ Kiên Giang Hà Huy Hà. Được nhà thơ Hoa trắng Thôi Cài
Trên Áo Tím ghé mắt xanh và giới thiệu hẵn nhiên là thơ phải đặc biệt.
Cho đến bây giờ, những người đã thưởng thức thơ DQ đều khen bài thơ
Hương tình Cà Mau mượt mà, ngọt ngào và đầy hình ảnh thơ mộng và trù phú
của một vùng sông nước miền Nam.
Khi tham gia trang web Ngô Quyền và Ái Hữu Biên
Hòa tôi mới biết anh Dương Quân là người đồng hương BH. Khoảng năm
2013, tôi làm thơ xướng họa rất hăng
say. Công việc làm không khó nên mỗi sáng tôi thường copy một bài thơ của
bạn hữu đem theo. Họa thơ và chơi Cryptograms là hai điều mê say của tôi.
Tôi thường thủ thỉ với bạn bè:
Mỗi ngày họa một bài thơ
Mỗi ngày chơi một puzzle giải khuây.
Tôi đã họa nhiều bài thơ của các thi huynh và
thi hữu Biên Hòa như anh Trần Kiêu Bạc, Trầm Vân, Đỗ Công Luận, Hà Thu
Thủy...Bài thơ đầu tiên của anh DQ tôi họa là bài Lục Bát Nhớ và Quên.
Thông thường tác giả của bài thơ được họa thường gửi email cho người
họa với đôi dòng cám ơn. Nhưng với thi huynh này thì không. Cô bạn thân
của tôi vốn quen biết rộng nên đã cảnh báo" Ông này tánh khó chịu,
quạu quọ lắm mày à".
Thật ra nhìn lại quảng đời của anh DQ, tôi đã
có sự ngấm ngầm cảm thông. Từ một Đốc Sự Hành Chánh, một công chức Đệ
nhị VNCH, đến một giảng viên Cao Đẳng, Đại Học ...sau biến cố năm 75 chỉ còn lại hai bàn tay trắng và nỗi
buồn. Trở thành người cáu kỉnh, khó chịu là cũng có can trường rồi.
Một lần, tôi nhận được mail mời họa- tôi
nhớ không lầm là của anh Hạ Thái Trần Thế Phiệt- nhưng thơ Xướng lại
là của anh Dương Quân. Có nhiều người họa, tôi cũng nhào vô tham gia. Dĩ
nhiên chỉ được lời cám ơn của thi huynh Hạ Thái .
Thời gian lặng lẽ trôi qua, tôi vẫn xướng
họa đều đặn, vẫn gửi bài cho Ngô Quyền, AH Biên Hoà và các website bạn.
Đến một hôm, thi huynh Nguyên Hoàng ở Florida gửi email cho tôi: "TLT,
anh DQ khen thơ TLT dạo này khởi sắc và tiến bộ nhanh quá”
Được khen và người khen là một thi huynh có uy
tín làm tôi sung sướng vô cùng. Lời khen của anh cũng làm tôi cảm thấy
bớt lẻ loi hơn. Trong hội AHBH chỉ có một mình tôi làm thơ Đường Luật nên
nhiều khi tôi có cảm giác bị bỏ rơi, lạc lỏng. Sau đó khá lâu, tôi lại
đọc được bài thơ của anh trên ĐĐ, một lần nữa cũng do thi huynh Hạ Thái
bỏ lên. Bài Giấc Xưa có một cấu trúc lạ giống như dạng thơ mới nhưng lại là bài Đường luật.
GIẤC XƯA
Anh rước
em về thuở cổ sơ
Buổi hồng hoang những triệu năm thừa
Đất, Trời, Mây, Gió
Thèm tơ nắng
Hoa,
Cỏ, Sông, Hồ
Khát bụi mưa
Em- Lãng du trên tầng tuyết vỡ
Anh- tham thiền dưới bóng trăng đưa
Vô minh
Sao ý
tình ngây ngất
Bờ mộng đã tràn khắp Cõi thơ.
Dương
Quân
Tôi vốn thích những ý tưởng lạ nên đã mê bài
thơ này. Khi họa, tôi lại nhớ đến
câu chuyện" Tiểu Ngạ qủy bên bờ sông Nại Hà" Tôi thích
lời văn và khung cảnh ma quái trong chuyện .Nhất là cảnh tên tiểu ngạ
qủy ngồi bên bờ sông Nại Hà đã bao năm, tóc râu dài bạc trắng ... bay
phất phới từ đầu sông đến cuối sông...để chờ người yêu...nên tôi đã
đem hình ảnh đó vào bài họa :
BẾN ĐỢI...
Yêu nhau dù chỉ mới quen sơ
Chờ đợi ngàn năm cũng chẳng thừa
Trái cấm thèm thuồng:
Say cõi mộng...
Địa đàng khao khát:
Đẫm mây mưa...
Đài hồn- bát ngát hương mờ tỏa
Cầu Ṇại- bềnh bồng khói trắng đưa
Tóc bạc,
úa đời bên bến đợi...
Luân hồi , thỏa dạ nối tình thơ
Thy
Lệ Trang
Sau lần đó
, anh DQ thỉnh thoảng gửi cho
tôi bài xướng để tôi họa và gửi đăng
trên AHBiên Hòa. Anh ít làm thơ Đường nhưng những bài thơ của anh thật hay
và thật có ý nghĩa. Anh thường viết
về thân phận và quê hương. Sau này tôi mới được biết thêm sức khỏe của
anh rất yếu, cơn bệnh tim làm anh mệt thường xuyên. Cộng thêm bệnh gout
hoành hành đau nhức khôn tả. Chính vì lý do đó mà anh hay vắng mặt trên
vườn thơ Biên Hòa.
Tôi cũng không dám email cho anh nhiều vì biết
anh cần nghỉ ngơi, yên tịnh. Cách đây cũng khá lâu, tôi gửi mail cho anh
mới biết anh vừa ra bệnh viện. Trong mail hồi âm anh nói đùa "khi
nào không nhận được thư anh, TLT nhớ làm bài thơ phúng điếu nha" .
Chao ôi chỉ là lời đùa cho vui cũng đủ làm tôi bùi ngùi. Tôi cũng chẳng
hơn gì anh đâu, cơn heart attack năm nào vẫn còn ám ảnh.Nhưng lời anh nói đã
cho tôi cảm hứng viết bài thơ Cát Bụi
Đâu biết rằng ai sẽ khóc ai
Đường trần mờ mịt bóng trăng phai...
.......................................................
Mới đây anh gửi cho tôi hai bài thơ xuân
để họa
và để góp mặt trên báo xuân Biên Hòa. Cuối thư anh viết:
“Hy vọng chỉ còn năm nay anh em mình
còn xướng họa. Ai biết được gì...sang năm...” Khi bài họa gửi đi
rồi tôi có ý định viết một bài về anh DQ. Tôi không là nhà bình thơ nên
không dám phân tích, bình luận thơ anh.
Tôi chỉ đơn thuần viết những cảm nghĩ chân
thật của mình về cơ hội được biết
anh và cám ơn anh đã gửi cho tôi những bài thơ tuyệt vời để tôi có dịp
họa và tạo thêm trang thơ của tôi có
thêm hương sắc đậm đà. Mong anh có nhiều sức khỏe và an lành.
Thy
Lệ Trang
(*) Phụ chú
HƯƠNG TÌNH CÀ MAU
Thuở ấy một lần xa phố cũ
Tôi rời đô thị đến An Xuyên
Chân trời cuối Việt xa thăm thẳm
Không có người thân, chẳng bạn hiền
Là chuyến độc hành không tiễn biệt
Hành trang chỉ một xách tay vừa
Nhưng sao thấy nặng niềm nhung nhớ
Trời thủ đô buồn trong nắng thưa
Tôi đến An Xuyên lòng khắc khoải
Những trưa gà gáy gọi hoàng hôn
Những chiều gió biển đùn mây xám
Gợi tiếng sầu dâng tận đáy hồn
Những bước chân mòn qua phố vắng
Những con đường cũ nặng suy tư
Hững hờ rượu lạt , cà phê đắng
Khói thuốc nào say buổi tạ từ
Khi cánh chim bay là xoá dấu
Cành khô cũng mất vết chia ly
Chỉ đau là tiếng kêu quằn quại
Hẹn ước nào ai tiếc được gì
Sự nghiệp vẫn đi tim trước mắt
Nụ cười không nở cuối mùa thương
Mai sau ai biết về thân phận
Sỏi đá thà cam vạn nẻo đường
Dẫu thế, Cà Mau không phụ khách
Có rừng, cũng có đất phù sa
Cầu tre, nước chảy cô nghiêng nón
Tình gái An Xuyên vẫn đậm đà
Gặp em vào buổi ban sơ ấy
Chung chuyến đò qua ghé bến quê
Tôi chép câu hò đem đến tặng:
“Cà Mau đi dễ, khó quay về”
Em hẹn chèo ghe ra họp chợ
Tôi chờ, trưa nắng, bóng sông trôi
Cắm sào, che nón, em cười nụ
Lòng ngỡ rằng em nói vạn lời
Nhà em có mảnh vườn cau nhỏ
Uống nước trời mưa, gạo giã tay
Tuổi mẹ như vừng xôi nếp mọt
Cha già như trái chín trên cây
Hái rau đem bán lo tiền chợ
Mót củi rừng thưa, nhúm bếp cơm
Cha mẹ tuổi già, con gái muộn
Tảo tần ngày tháng đáp công ơn
Em từ Tắc Thủ qua Kênh Xáng
Xuống khỏi Dòng Kè ra Tắc Vân
Tôi dưới Tân Thành lên chợ quận
Mua quà xin gửi biếu song thân
Mỗi lần tan chợ, ghe xuôi nước
Áo trắng em về khuất cuối sông
Tôi tự hỏi lòng sao chẳng gửi
Cho em trọn cả trái tim hồng
Trở lại Tân Thành thương Tắc Thủ
Đường dài sông rộng, nắng chang chang
Mái chèo có mỏi bàn tay yếu?
Má đẫm mồ hôi có võ vàng?
Mơ ước trời luôn thêu nắng đẹp
Mưa hoà, gió thuận khắp nơi vui
Đất lành, hoa nở trên gai góc
Cho gái Cà Mau điểm nụ cười
Từ đó tôi yêu miền cuối Việt
Yêu đôi mắt đẹp, cổ tay tròn
Áo bà ba trắng, môi cười nụ
Yêu gái Cà Mau vẹn sắt son.
Dương Quân
1967
THƠ XƯỚNG HỌA DƯƠNG QUÂN- THY LỆ TRANG
Bài xướng
Viễn Du
Ta hẹn Nàng Thơ chuyến dạo chơi
Miền xa chẳng thấy dấu chân người
Đường hoa- thảm ngọc- thềm mây rụng
Lầu tuyết- màn sương- nhã nhạc rơi
Em- Gót son nghiêng thành đá cổ
Suối- Dòng xanh lộng bóng trăng ngơi
Bỗng dưng- mắt biếc tràn hư ảnh
Thôi đã lạc đường ! Cố quận ơi!
Dương Quân
Bài họa
Tình Ơi
Xa rồi ngày tháng bước rong chơi
Từ thuở lều thơ vắng bóng người
Bấc lụn- dầu hao... ngơ ngẩn khóc
Đêm tàn- tóc rối...lạnh lùng rơi
Sông còn tiếc mãi vầng mây rạng
Núi vẫn mơ hoài ánh nguyệt ngơi
Bàng bạc miền Đông trời tuyết phủ
Ngậm ngùi, chua xót lắm...Tình ơi !
Thy Lệ Trang
HỎI BẠN NGÀY XUÂN
Hỏi bạn: Xuân về đấy phải không?
Sao nghe se thắt ở trong lòng
Quê hương bên ấy còn xa thẳm
Đất khách phương này mãi nhớ mong
Chén rượu quan hà đà uống cạn
Vần thơ hờn tủi ghép chưa xong
Quanh đây chẳng có mai vàng nở
Chỉ thấy bao la tuyết mịt mùng.
Hỏi bạn:" Hà phương tri kỷ khứ?
Bóng ai tha thướt giấc xuân nồng ?"
Dương Quân
bài họa:
THƯ XUÂN
Em rằng : Xuân đến cũng như không!
Vườn cũ xác xơ, lạnh buốt lòng
Đất mẹ muôn trùng còn mãi tiếc
Quê người vạn dặm có hoài mong?
Tình trao một thuở...tình chưa trọn
Thư viết trăm lần...viết chửa xong
Cách trở hai đầu...chung nỗi nhớ...
Thương anh- chua xót cảnh đơn mùng!
Em rằng: " Dục vấn tương tư xứ?
-Kết cỏ đồng tâm, dạ ấm nồng "
Thy lệ Trang
Dòng Đời
Dòng đời như gió thoảng mây bay
Ngẫm lại buồn vui được mấy ngày
Sự nghiệp, công danh dường giấc mộng
Giàu sang, phú quí tựa cơn say
Đắc thời ác tặc leo bàn độc
Thất thế hiền nhân rớt vũng lầy
Hưng thịnh, suy tàn trong thoáng chốc
Có. Không. Mờ ảo thế gian này.
Dương Quân
Bài họa
Tâm Khúc
Sương khói chập chùng, loáng thoáng bay
Trần gian còn lại có bao ngày?
Đỉnh chung- một giấc- tàn cơn mộng
Danh lợi- vài chung- lỡ cuộc say
Khép mắt- đường xa. ..không vướng bụi
Dừng chân- bến lạ... chẳng sa lầy
Thênh thang giữa cõi trời mây nước
Tỏa sáng vần thơ, đẹp dạ này !
Thy Lệ Trang
NHỚ QUÊ
Từ lâu không trở lại quê nhà
Tết đến gợi buồn kẻ ở xa
Nhớ mái nhà xưa giờ đổi chủ
Thương cành mai cỗi vẫn ra hoa
Người đi chẳng hẹn ngày tao ngộ
Kẻ ở hằng mong buổi thái hòa
Giấc mộng xuân nồng chừng đã nguội
Đời người, như Tết cũng mau qua.
Dương Quân
bài họa:
XUÂN SẦU
Sương phủ non cao chạnh nhớ nhà
Mùa xuân nhen nhúm nỗi sầu xa
Cô phòng người cũ còn rơi lệ ?
Hoàng cúc thềm xưa có trổ hoa?
Ngàn dặm- em mong hồn tỉnh lặng
Muôn trùng- anh đợi cảnh an hòa
Phải chăng hay chỉ là hư ảo?
Như bóng âm thầm thoáng lướt qua !
Thy Lệ Trang
bài xướng
Mừng Lễ Giáng Sinh
Mỗi năm mừng đón Lễ No-el
Khắp chốn giăng giăng rực ánh đèn
Chúa xuống trần gian lo cứu rỗi
Người ham danh lợi cứ bon chen
Lắm phường gian ác còn tham vọng
Nhiều kẻ bần dân mãi khổ hèn
Cầu Chúa cho: "Hòa- Bình- Thế- Giới"
Ngàn lần xin nguyện tiếng "A-Men!"
Dương Quân
bài họa
Nỗi Buồn Của Chúa
Trần gian náo nức đón No-el
Chúa trải buồn trên những ngọn đèn
Đạo lý- thế nhân luôn tráo trở
Lợi danh-thiên hạ mãi đua chen
Quan to vênh mặt phường cao ngạo
Dân khó khom lưng phận tủi hèn
Mấy kẻ bán hồn cho qủy dữ?
Bao người thật dạ niệm Amen?
Thy Lệ Trang
Massachusetts
bài xướng
TÂM SỰ ĐẦU NĂM
Lại một lần năm mới nữa đây
Bày chi cũ, mới chỉ thêm rầy
Tình nhà đã lỡ phai thề ước
Nợ nước chưa đền uổng chí trai
Đếm bước lưu vong chừng mệt mỏi
Nếm mùi nhân thế lắm chua cay
Tri âm, tri kỷ...chờ ai nữa
Nhắm mắt là xong một kiếp
Dương Quân
bài họa:
THÂN PHẬN
Bao năm bóng tối vẫn còn đây
Ác mộng từng đêm mãi quấy rầy
Tiễn biệt- ngậm ngùi đôi mắt lệ
Gông cùm- rời rã một đời trai
Thương người...má nhạt...hoa tàn úa
Nhớ nước...thời suy...phận đắng cay
Mấy trận cuồng phong chôn tuổi trẻ
Còn chăng? chút nắng lạc hiên này!
Thy Lệ Trang
Bài xướng
NGẬM NGÙI
Ta, thân viễn xứ lạc ngàn khơi
Dãi gió, dầm sương giữa đất trời
Nhân nghĩa vẫn mong lời ước hẹn
Hiếu trung ngẫm thẹn đạo làm người
Gió trăng, phó mặc thời luân lạc
Tâm huyết, đành cam lúc cạn vơi
Rồi một hôm nào...thôi vĩnh biệt
Tạ ơn non nước. Tạ ơn đời.
Dương Quân
bài họa
Y ĐỀ
Tựa chiếc thuyền con giữa biển khơi
Lênh đênh, phiêu bạc bốn phương trời
Còn thương mái tóc nồng hương bưởi
Vẫn nhớ dòng sông lộng bóng người
Em- cánh hoa buồn đêm lạnh lẽo
Anh- vì sao lạ chốn chơi vơi
Chờ nhau suốt kiếp trong vô vọng
Đếm giọt tình rơi cuối nẻo đời !
Thy Lệ Trang
Tháng Hạ Ngày Xưa
Tháng hạ gợi
buồn nhớ thuở xưa
Những hàng
phượng vĩ nắng đong đưa
Bãi trường,
nghỉ học lòng xao xuyến
Vắng bạn,
xa thầy dạ ngẩn ngơ
Ngóng lại
làng quê chừng mẹ đợi
Nôn về xóm
nhỏ chắc em chờ
Vườn nhà
cây trái thơm ngon ngọt
Tháng hạ
ngày xưa như giấc mơ.
Dương Quân
Mộng Xưa...
Thôi đã xa rồi giấc mộng xưa
Của thời bím tóc nhẹ đu đưa
Sen nồng ngào ngạt- hương xao xuyến
Phượng đỏ rộn ràng- mắt ngác ngơ
Vạt nắng xôn xao hồn kẻ đợi
Đường trăng e ấp dáng ai chờ
Nửa đời mãi nhớ mùa hoa cũ
Hạ cũng tan dần theo ước mơ!
Thy Lệ Trang
HỎI EM MÙA HẠ
Quê nhà tháng hạ nóng nung thiêu
Em có phôi pha nét diễm kiều
Đêm vắng võ vàng trăng gió nhạt
Ngày hoang thổn thức nắng mưa nhiều
Long lanh mắt biếc buồn sương sớm
E ấp môi son ngại ráng chiều
Đợi đến Thu về em lại khóc
Một mình buồn tủi giấc cô liêu.
Dương Quân
CUỐI HẠ
Trời vẫn chói chang tựa lửa thiêu
Làm sao hoa giữ nét yêu kiề̀u?
Vườn rau cuối ngõ tiêu điều lắm
Khóm trúc đầu thôn héo hắt nhiều
Thương kẻ tảo tần trong nắng sớm
Xót người vất vả giữa mưa chiều
Đồng hoang xơ xác, cây vàng úa...
Trăng cũng u buồn ...bóng tịch liêu.
Thy Lệ Trang
Lời Tự Tình Của Biển Cả - thơ Thy Lệ Trang
Cảm hứng từ bài thơ THU RỪNG của anh DƯƠNG
QUÂN
BIỂN CẢ thì thào VIÊN SỎI ơi
Chiều nay mưa có lạnh bên đồi?
Anh gom lá úa...âm thầm gọi
Gió thả sương mềm...lác đác rơi
Mượn sóng dạt dào ru giấc ngủ
Nhờ sao âu yếm dệt tơ trời
Bồng bềnh tóc xõa bờ vai đợi
Cho thắm hương nồng...môi ướt môi
Cho thắm hương nồng...môi ướt môi
Anh cùng VIÊN SỎI được rong chơi
Không gian bốn hướng còn say đắm
Dương thế đôi mình chẳng lẻ loi
Vàng đá chưa trao... tình đã nặng
Châu Trần chử̉a ngỏ...dạ nào vơi
Dù cho cuộc sống đầy hư ảo
Cũng muốn theo em trọn kiếp người
Cũng muốn theo em trọn kiếp người
Lăn cùng VIÊN SỎI đến ngàn khơi
Chập chùng sóng trắng phơi đầu gió
Phất phới mây xa phủ cuối đồi
Khanh tướng- công hầu: ôi chiếc lá
Vần thơ- chén rượu: ấy men đời
Nhưng mà...có tiếng ai thầm gọi
"Đã muộn màng rồi...BIỂN CẢ ơi
!!!"
Thy Lệ Trang
Massachusetts
Thu Rừng
(Tặng
Viên Sỏi Nhỏ )
Rừng đã vào thu, Viên Sỏi ơi!
Em bên góc biển tận ven trời
Có hay từng lá vàng thay áo
Anh nhớ về em. Nhớ chẳng nguôi.
Anh đang đi nhặt lá thu rừng
Tìm lại mùa qua, dấu vết xuân
Thuở tóc xanh, đời Viên Sỏi nhỏ
Thuở tình vừa mến "đại dương anh"
Sỏi ơi! Viên Sỏi vẫn còn lăn
Tiếng nói yêu nhau đã muộn màng
Anh ở trên rừng, nghe vẳng tiếng
Ngựa già lộng hí cảnh chiều hoang.
Anh ở trên rừng cũng muốn tu
Nhớ Viên Sỏi lại chần chờ
Muốn bơi ra biển cùng Viên Sỏi
Lăn lóc bên nhau suốt bốn mùa.
Ước gì anh hoá kiếp rong rêu
Góc biển lênh đênh buổi sớm chiều
Ôm ấp ân tình Viên Sỏi nhỏ
Nói lời tha thiết của thương yêu.
Anh không màng nữ sĩ, công nương
Không ước trăng sao viễn mộng thường
Chỉ thiết tha cùng Viên Sỏi Nhỏ
Lẻ loi, thầm lặng nét khiêm cung.
Nơi em chắc chẳng có mùa thu
Biển vắng quanh năm thẩm một màu
Anh đốt lá rừng, em sưởi ấm
Sỏi ơi! Hãy đợi nối vần thơ.
Vào thu, anh nhớ quá đi thôi
Giấc mộng trăm năm đã muộn rồi
Anh ở ven rừng nghe phía biển
Thì thầm tiếng nhỏ gọi: "Anh ơi!"
Dương Quân
KHÚC TÌNH BUỒN
Đã qua rồi, vàng thu bay lá rụng
Hoàng Gia ơi! Công Chúa ngủ trên rừng ...
Ta nhớ mãi, biển hoàng hôn gió lộng
Người về đâu? sương khói phủ rưng rưng.
Người về đâu? gót son mờ thảm ngọc
Nét dung nghi kiều diễm rợp thềm hoa
Xiêm áo mỏng, xua hồn ai ngây ngất
Tòa thiên nhiên cong vút vóc thân ngà.
Ta chợt thấy ta như người chết đuối
Hoàng Gia ơi! sá tội kẻ thần dân
Xin cung hiến trái tim này chuộc lỗi
Và bài thơ thổn thức mộng phai tàn.
Sao thê thiết, buồn mênh mông lặng lẽ
Công Chúa ơi! có còn ngủ trên rừng?
Người về đâu? để nhạt nhòa nhân thế
Ta đầm đìa giấc ngủ chiếu chăn đơn.
Ta nhớ lắm! người ơi, hồn cháy bỏng
Thuở vàng thu, mây trắng, biển tương tư
Ta xin hái một cành hoa Tuyệt Vọng
Tặng cho người dưới nấm mộ hoang sơ.
Dương Quân
BÀI HỌA
VỀ GIỮA TÀN PHAI
Chiều dần buông...lá vàng xơ xác rụng
Nắng bâng khuâng còn nán lại ven rừng
Em về đây giữa
trời mây tím lộng
Nhớ thương người...mắt đẫm lệ sầu rưng
Ôi tìm đâu những ngày thơ tuổi ngọc
Guốc vông mềm khua rộn khắp đường hoa
Chút hương yêu thuở đầu say chất ngất
Nụ hôn trao ngơ ngẩn ánh trăng ngà
Bến bờ cũ cón cá kình đã ̣đuối
Biển ngậm ngùi vì thiếu bóng ngư dân
Tình đã mất dẫu chưa lần lầm lỗi
Còn trong ta nửa bóng nguyệt phai tàn !
Ơi Tráng sĩ...cuối cuộc đời lặng lẽ
Tiếc gì chăng thời gác kiếm bên rừng?
Buồn cho thân, hay buồn cho cõi thế?
Giữa dòng đời tràn ngập nỗi cô đơn
Em về đây...bãi cát dài nghiêng bóng
Công chúa buồn tự thuở biết trầm tư
Nhện giăng tơ mỏi mòn trong ảo vọng
Nhớ thương người...thành quách cũng tiêu sơ.!
Thy Lệ Trang
Muôn Thuở Tình Chung
Ta đã bao lần hứa với em
Từ khi nguyệt bạch rớt bên thềm
Chia nhau
nhặt nửa vầng trăng vỡ
Để giữ
làm tin mãi chẳng quên
Ta đã vì
em phát nguyện cầu
Một mình
chấp nhận hết thương đau
Cho em phơi
phới mùa xuân sắc
Ta sẽ
chung thân chịu dãi dầu
Ta nhóm
trong tim ngọn lửa hồng
Thắp bừng
tâm khảm nến chờ mong
Giữ ngôi
Hoàng Hậu em về ngự
Ta phận
tôi trung vẫn một lòng
Ta góp hoa
và mây bốn phương
Hái muôn
tinh tú trải ra giường
Ru em giấc
ngủ thần tiên mộng
Để mặc
đời ta trải gió sương
Ta ghép
vần thơ thế kỷ dài
Nối liền
dĩ vãng đến tương lai
Cho câu hò
hẹn chừng vô tận
Ôm nửa
vầng trăng nhớ miệt mài.
Dương Quân
bài họa:
Lời Chinh Phụ
Mặt nước
hồ sen soi bóng em
Chiều
nghiêng, nghiêng nắng rọi bên thềm
Gió đưa
nhè nhẹ cành hoa bưởi
Hương của
ân tình khó lãng quên
Nước đã
trôi xa mấy nhịp cầu
Hồn còn
giấu kín một niềm đau
Sông
dài*...lời cũ...câu chờ đợi
Xuân sắc
tàn phai cũng mặc dầu
Như thuở
chinh phu khuất ngựa hồng
Bên rèm
chinh phụ nguyện chờ mong
Người đi
biền biệt ngoài non lạnh
Em sẽ vì
ai giữ chặt lòng
Nửa mảnh
trăng sầu theo bốn phương
Nửa treo
vò vỏ cạnh chân giường
Nhạt nhòa
áo lụa thời con gái
Dầu dãi
mình em chịu gió sương
Vì anh
thao thức suốt canh dài
Mong ngày
hạnh phúc được trùng lai
Tiểu thơ
đan áo bên lều mộng
Tráng sĩ
đề thơ "Thuở miệt mài..."
Thy Lệ Trang
*Sông dài,
cá lội biệt tăm
Phải duyên
chồng vợ ngàn năm em vẫn chờ.
BÀI XƯỚNG
XUÂN HẸN
Chờ em tàn cả mùa Xuân
Dấu hài đã nhạt mấy phần cầu sương
Xuân phân hoa rụng bên đường
Bụi hồng phủ kín, rêu mòn lối xưa
Đào, Mai dạn gió đong đưa
Sen tàn, cúc rũ, nắng mưa rã rời
Hỏi hương? - hương đã phai rồi
Hỏi trăng? - trăng khuyết. Hỏi đời? - vô tâm
Hỏi người hứa chuyện trăm năm?
Nửa chừng đàn rớt nốt trầm - vô thanh
Chong đèn ôn lại Sử Kinh
Trở về vô thức, hỏi mình tỉnh - mê?
Leo lên thế kỷ truyền kỳ
Thấy ai ngồi khóc đầm đìa cội thơ
Trần gian ướt những cơn mưa
Trăm thương, nghìn nhớ bơ phờ nhân sinh
Vụng về làm vỡ chén tình
Dày công hàn gắn cũng đành buông xuôi
Bảo rằng: Muôn sự tại trời
Mượn câu thiên định, giải lời tiên tri
Miệt mài bàn chuyện Vô Vi
Xuân lai, xuân khứ, xuân thì, xuân tâm
Một mai hoa rụng chỗ nằm
Xuân tàn, lịm giấc tình thâm mộ sầu
Thì thôi, lỡ phụ lòng nhau
Một lời xin hẹn, kiếp sau tìm về.
Dương Quân
(Mậu Tuất 2018)
CƠN MÊ
Mượn vần bài XUÂN HẸN của anh DƯƠNG QUÂN.
Nửa khuya thức giấc tìm xuân
Tóc xanh chừ nhuộm bao phần tuyết sương
Chênh vênh bóng nhỏ cuối đường
Ôm hoài qúa khứ,xoáy mòn hồn xưa
Buồn nghe tiếng gió chiều đưa
Ngoài hiên từng lá thu mưa rụng rời
Người đi...ừ đã đi rồi
Người còn...ở lại mong đời tịnh tâm
Một ngàn hay một vạn năm...
Đàn xưa dẫu lỡ, cung trầm còn thanh
Canh tàn chửa dứt hồi kinh
Sương giăng khắp nẻo, đắm mình trong mê
Cầm tay sao bỗng lạ kỳ
Chứa chan giòng lệ, đầm đìa giọt thơ
Đêm dài vẫn nặng hạt mưa
Dường như ai khóc bên bờ tử sinh
Còn chăng thoi thóp cuộc tình?
Giữa hàng nến lạnh chưa đành...tay xuôi...
Lang thang tìm ánh mặt trời
Gom làn khói tỏa gửi người cố tri
Ngàn lau rừng trúc vu vi
Xem như lời hẹn thầm thì từ tâm
Đồi nghiêng, nghiêng dáng trăng nằm
Đường xa vời vợi...lòng thăm thẳm sầu
Tìm nhau? ừ sẽ tìm nhau...
Luân hồi nếu có ngàn...sau...ta về...
Thy Lệ Trang
