Ngẩn ngơ chân bước không đành
Hương thơm thân thuộc đã giành lực đi
Yêu kiều duyên dáng cách chi
Mộng mơ, thơ thẩn siết ghì đôi chân
Làng quê tống cựu, nghinh tân
Yên bình, êm ả, chùa ngân chuông mừng…
Giấc mơ chợt đứt nửa chừng
Lưỡi, môi còn ngọt mứt gừng Mẹ sên
Về, bằng giấc mộng không tên
Xứ người tỉnh giấc, quấn mền còn… thơm!
Ý Nga, 15.2.2018
Mồng Một Tết Mậu Tuất
