Rằng Tôi Về
Kịp Mùa Xuân - thơ Huy Uyên
Nghiêng đêm Sài-Gòn trở gió
Treo tình trên cây thấy buồn
Sài-Gòn tim ai buốt nhớ
Một mình ga khuya Hòa-Hưng.
Đêm đi nghe chợ Bến-Thành
Vắt sầu lên vai ngậm đắng
Đâu đây giọng người chạy quanh
Hết rồi bến xe Chợ-Lớn .
Năm năm, mười năm xa mãi
Tóc,mưa đời theo gió bay
Bao giờ em quay trở lại
Uống cùng ly rượu đêm nay .
Trên cao nghe tiếng gọi người
Đã xưa Sài-Gòn cổ-tích
Tôi người khách lạ quay về
Ru đời riêng ai được mất .
Trong cõi bóng người xưa nhỏ
Nửa đêm đốt cháy tấc lòng
Hẹn hò từ đây khép lại
Tình người một cõi sắc không!
Tôi, em Sài-Gòn cuối cùng
Tháng chạp mưa qua xóm nhỏ
Cuối đường ai đứng lặng thinh
Đợi chờ chi đầy tiếc nhớ .
Một mình chuyến buýt sau cùng
Trả lại người lời hứa cũ
Rằng tôi về kịp mùa xuân
Sân bay ngậm-ngùi hai đứa
Thôi em ngày tháng chờ mong !!!
Huy Uyên
