Tình Thuở Ngu Ngơ - th ơ Vũ Trầm Tư
Có một thuở tim yêu còn lãng
mạn
Mộng vu vơ trên đỉnh dốc mê
đời
Khi tiếng gọi nàng thơ vừa
đánh thức
Cơn lốc tình cháy bỏng giấc
mơ tôi
Thơ viết vội từ những ngày
chập chững
Gởi cho em chút mơ mộng ban
đầu
Ta quen biết, thời gian con số
lẻ
Kỉ niệm lăn tròn hằn những
vết đau
Mấy mươi năm chỉ còn trong kí
ức
Cuộc đời trôi như dòng nước
chia hai
Ai giữ lại chút tình xa để
nhớ
Ai phiêu lưu quên thuở tóc
nuôi dài?
Ngày gặp lại nhớ chi vầng
trăng cũ
Để mười năm thơ dậy sóng
trong tôi
Thơ viết cho tình yêu thời
vụng dại
Để giờ đây đem rao bán cho
đời
Thôi hãy quên một thời yêu
dại dột
Nửa đời thơ mắc cạn cõi trầm
luân
Cứ quanh quẩn tìm tình yêu
đích thực
Chợt hiểu mình chỉ là một gã
điên
Ai lặng lẽ đi tìm trong cõi
nhớ
Chuyện ngày xưa cơn lốc đã
cuốn trôi
Bước chân ngập ngừng bên hè
phố vắng
Đêm xuống rồi, bóng tối…chỉ
mình tôi
Thơ với thẩn như mảnh đời vá
víu
Áo trinh nguyên đã rách vá
sao lành
Ý thơ cạn cuộc đời nhiều ngõ
ngách
Thơ hết rồi thực mộng quá
mong manh
Vũ Trầm Tư
