Đợi Mùa Xuân Về - thơ Huy Uyên
Ở đó mùa xuân chưa về
Chiếc lá âm thầm rơi rụng
Bỏ lại trong vườn nụ cười
Cầm giữ trong tay khoảng lặng.
Em đi mang theo con tim
Hát khúc ca buồn con phố
Gió có quay lại bên em
Mắt môi buồn chi lắm thế!
Thiếp mê một đời giấc ngủ
Xa nhau có làm em buồn
Sông xa chảy hoài nỗi nhớ
Bên đường dấu xưa bước chân.
Đà-Nẵng lá xuân chín vàng
Mây bay lang thang trú ngụ
H. xưa cổ-tích tháng năm
Em, tôi giấc mơ loài quỷ.
Phải mắt em buồn bên cửa
Có đợi chờ không xuân về?
Cuộc vui trốn miền nhung nhớ
Bia mộ quê nhà riêng tôi .
Em có về không tôi chờ
Ngoài trời sắc xuân xanh lá
Con đường nhớ dấu chân xưa
Đâu đây âm vang tiếng gọi.
Nhớ người!!!
Huy Uyên
