Nước Mắt Nào Cho Mẹ Việt Nam
- thơ Trúc Thanh Tâm
Anh đừng
trách
Bởi con người
tôi luôn thích sự thật
Nên khi nói
ra rất dễ mích lòng
Đất nước ta
dù nghèo
Luôn có kẻ
thù bên ngoài và có cả giặc trong
Sao bề trên
cứ chủ quan rồi lặng im... phi lý
Xưa chống
ngoại xâm đến nay còn lý thú
Giờ nhìn mặt
nhau biết có thấy thấm đòn.
Anh nghĩ gì
Khi dân
mình vẫn áo rách, đói cơm
Đang kêu cứu
từng giờ bên bờ vực thẳm
Sao cứ nói
dân giàu, nước mạnh
Họ bao giờ
được trọn vẹn ước mơ
Sống tự do
và hạnh phúc đơn sơ
Đất hương hỏa
của ông cha còn để lại
Đời là một
chữ "ngờ" đầy sợ hãi
Thượng đế
rút cầu bỏ địa ngục trần gian.
Anh có nghe
Lòng dân
đang thổn thức, bàng hoàng
Không nói
nên lời bởi cường quyền khép kín
Lao động
nghèo so ra còn quá lớn
Trí thức thật
bây giờ đếm được bao nhiêu
Nắng chen
mây còn sót lại trong chiều
Rốt cuộc họ
bị bào mòn suy nghĩ
Xã hội ta,
còn hoài những điều vô lý
Chưa thoát
ra những bảo thủ, giả vờ
Cây cuộc đời
trong ruột bị héo khô
Những hoa
trái cứ thờ ơ vay mượn.
Anh chắc hiểu
Thế nào lý
tưởng
Cho muôn
dân luôn kính trọng, tôn thờ
Lệ làng bây
giờ còn hơn cả phép vua
Khi trái ý
lại ra tay đàn áp
Nói đoàn kết
mà dân tình còn phân biệt
Người cùng
phe lại triệt hạ lẫn nhau
Văn hóa,
nhân quyền còn lắm lao đao
Công bằng
ư, sao khắp nơi nhiễm độc.
Anh đã biết
"Muốn
chiến thắng phải dùng bạo lực
Nhưng trị
dân không thể thiếu lòng nhân"
Sai lầm đã
qua, sự đổi mới rất cần
Biết dùng
người phải biết trân trọng nguồn chất xám
Kẻ sĩ tài
ba không phải nhân tài dán nhãn
Cùng hội
cùng thuyền đưa đất nước đi lên
Chống giặc
ngoại xâm là sự đoàn kết của toàn dân
Ý chí đó từ
Hội nghị Diên Hồng một thuở
"Văn
hóa còn: quê hương còn tất cả
Văn hóa mất
rồi: Tổ quốc cũng tiêu vong"!
TRÚC THANH
TÂM
(Châu Đốc)
