Những Cánh Hoa Nát - thơ Ý Nga
Thương về những Thuyền Nhân Bạc Phận trên biển
Đông
Hăm ba năm cũng đã trôi
Đời ta trú quốc chưa thôi hãi hùng
Kìa Hoa Cánh Nát, ngượng ngùng
Nhìn em nước mắt, bão bùng cả tâm.
Thương em, lệ chảy âm thầm
Ta đau đứt ruột, lâm râm kinh cầu
Tả tơi Hoa, cháu ôm đầu!
Nhìn em, cháu, chị: Cánh Sầu … bầm đen.
Trời ơi! Trong cảnh nhá nhem
Tự do, ai một lần thèm, nhớ không?
Máu em thơ, tuổi còn hồng
Ta săn-sóc bé sao lòng nát tan?
Nước từ biển, rửa nghiệt oan
Thương em, trinh tiết ai hoàn được cho?
*
Chị thề vào được bến bờ
Tạ ơn thoát nạn, giữ Cờ Quốc-Gia!
Rửa hờn cái nhục của ta
Xoa em vơi dịu, những là … hôm nay.
Da ta, em cấu đi này!
Cấu cho bật máu những ngày em đau
Hoa em từng Cánh nát nhàu
Tâm ta từng phút cũng nào vui hơn!
Ý Nga, 24.5.2002
