Sunday, December 3, 2017

Đêm Sài Gòn Trở Gió - thơ Huy Uyên









Nghiêng đêm Sài-Gòn trở gió
Quanh đường Lê-Lợi hơi sương
Để lại trong tim buốt nhớ
Con tàu đổ ga Hòa-Hưng.

Một mình trước chợ Bến-Thành
Vắt sầu lên vai ngậm đắng
Thoáng đâu giọng ca quá buồn
Xa rồi bến xe (lam) chợ lớn .

Hai năm,ba năm đi mãi
Tóc người một thuở gió bay
Bao giờ ngày em quay lại
Uống (cùng) anh ly rượu đêm say !

Trên cao có tiếng gọi người
Xưa ơi Sài-Gòn cổ-tích
Tôi người lữ-khách đêm trôi
Cả đời còn đâu được mất !

Cỏi của riêng em bóng nhỏ
Đêm đi đốt cháy nặng lòng
Hẹn hò thôi rồi khép lại
Vờ trôi đời cuộc hư-không .

Đêm nay Sài-Gòn cuối cùng
Tháng chạp mưa qua xóm nhỏ
Cuối dốc người còn bâng khuâng
Đợi ai lòng sao đầy nhớ .

Một mình chuyến buýt nửa đêm
Trả lại em lời đã hứa
Rằng tôi về kịp mùa xuân
Sân bay ngậm ngùi hai đứa
Bơ vơ trời đất Sài-Gòn ...

Huy Uyên