Dịch Thơ Hán Nôm Trần Đình Túc
- Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
留情 二首 LƯU TÌNH Nhị Thủ
巫峽巫山別有天
Vu Giáp Vu San* biệt hữu thiên
偸閑随在意飄然
Thâu nhàn tùy tại ý phiêu nhiên
似染才色誰佳偶
Tự nhiễm tài sắc thùy giai ngẫu
幾處烟波亦夙緣
Kỷ xứ yên ba diệc túc duyên
心緒百端同蔓草
Tâm tự bách đoan đồng mạn thảo
驪歌一曲入雲箋
Li ca nhất khúc nhập vân tiên
不知此後伊谁會 Bất tri thử hậu
y thùy hội
仿彿餘香落枕邊
Phảng phất dư hương lạc chẩm biên
一曲清朝落燈前
Nhất khúc thanh triêu lạc đăng tiền
巫山魂夢忽茫然
Vu San hồn mộng hốt mang nhiên
高樓雲雨如今夜
Cao lâu vân vũ như kim dạ
大海波濤是別年
Đại hải ba đào thị biệt niên
細柳何愖牽晚興
Tế Liễu hà kham khiên vãn hứng
濃棠猶未醒春暄
Nùng Đường do vị tỉnh xuân huyên
憑君須拭相思淚
Bằng quân tu thức tương tư lệ
留著明朝送客船
Lưu trứ minh triêu tống khách thuyền
陳廷肅 Phiên bản: Linh Đàn
Trần Đình Túc
ĐỂ LẠI MỐI TÌNH
(2 bài)
1-
Ở núi Vu và kẽm Vu lại có một trời riêng
Trộm nhàn thì còn tùy ở tấm lòng nhẹ tênh
Tự nhiễm lấy tài sắc, thì sẽ gặp được ai ?
Mấy nơi sóng gió cũng là do duyên từ trước
Trăm mối nỗi niềm cũng như cỏ bò lan
Một khúc ca từ biệt viết vào tờ mây
Chẳng biết sau chuyến này có gặp lại không
Còn phảng phất hương thừa vương bên gối
2-
Một khúc ca trong trẻo còn vương trước đèn
Hồn mộng về núi Vu bỗng mờ mịt
Mây mưa ở lầu cao như đêm nay
Sóng gió ở biển cả là vào năm chia tay
Cây liễu nhỏ thì làm sao dẫn dắt được cảm hứng muộn
Hoa hải đường nồng đượm vẫn còn chưa tỉnh giấc
xuân ấm áp
Xin người hãy gạt giọt lệ thương nhớ
Chỉ còn đến sáng sớm sẽ tiễn thuyền khách.
ĐỂ LẠI MỐI TÌNH
(2 bài)
(thoát dịch)
1-
Vu San, Vu Giáp ... cách riêng trời
Chọn một cõi nhàn thoát tục chơi
Nhiễm lấy sắc tài do phận số
Nhận vào sóng gió tại duyên đời
Dây tơ nhả sợi bay theo gió
Khúc hát vang câu gợi nhớ lời
Chẳng biết sau này còn gặp gỡ
Hương nồng thừa ấm gối người ơi!
2-
Khúc ca trong trẻo ngọn dầu vơi
Giấc mộng Vu Sơn bỗng rã rời
Mây kéo tầng cao mưa trước ngõ
Sóng dồn biển cả gió ngoài khơi
Vin cành dương liễu tìm hưng phấn
Ngắt đóa hải đường gợi cảnh tươi
Cố gạt nhớ thương ngăn giọt lệ
Tiễn thuyền xa bến dạt phương trời...!
Hạ Thái
Trần Quốc Phiệt
Jan-2012
*
Chú thích :*Vu Giáp, Vu San do điển tích Sở Tương
Vương ra chơi đền Cao Đường, đầm Vân Động (Vân Động Trạch 雲洞澤 dưới núi Vu San 巫山)
đêm ngủ chiêm bao thấy một người đàn bà đẹp, đến nói rằng nghe vua ngự nên tới
chầu. Tương Vương đắc ý lưu lại trong cung cùng nàng chăn gối, khi ra về nàng mới
cho biết nàng là thần nữ núi Vu Giáp, sớm làm mưa, tối làm mây. Sau Tương Vương
bâng khuâng chuyện ái ân với thần nữ, nên cho lập đền thờ ở chân núi Dương Đài.
Nghĩa bóng là cuộc giao hoan không hò hẹn, việc trai gái tình cờ: "Mây mưa
đánh đổ đá vàng. Nửa chiều nên đã chán chường yến anh". Kiều (ghi chú của
Linh Đàn)
