Viết Cho Con Ngày Khôn Lớn
- thơ Trúc Thanh Tâm
Nhìn đi em,
nhìn trong mắt anh thật kỹ
Tìm chút gì
yên bình lứa tuổi chúng ta
Khi cuộc sống
còn khó khăn, lận đận
Nên thân
tình mỗi lúc cứ rời xa!
Anh băn
khoăn trong tự do, hạnh phúc
Bởi mỗi người,
sự ý thức chưa cao
Khi xã hội
sự công bằng đang vươn dậy
Người với
người còn mánh khóe với nhau!
Vì thế nên,
em hãy còn nghĩ đến
Những giả
danh giả nghĩa ở đời
Những kiến
thức và tầm cao khoa học
Hơn bốn
ngàn năm, tiếng Việt vẫn lên ngôi!
Nhìn đi em,
nhìn trong mắt anh thật kỹ
Tìm chút gì
âu yếm của ngày xưa
Em thấy
không, trong mắt con thật sáng
Nét ngây
thơ không một chút ganh đua!
Hãy ru ngủ
con chúng mình yên tĩnh
Dù tháng
ngày gian khổ vẫn chưa nguôi
Chiến tranh
lạnh, thứ giết người ghê gớm
Em hãy ru
con cho ấm mãi nụ cười
Khi tuổi
thơ chưa chút gì tội lỗi
Chưa biết
buồn và chưa biết thù ai!
Con trai
mình, em nên nói cho nó biết
Những đói
nghèo,những tủi nhục, đắng cay
Nó sẽ hiểu
những hy sinh cao quý
Vì quê hương
mà xem nhẹ hình hài
Một đất nước
gấm hoa và tiềm năng kinh tế
Cho bây giờ
và mãi mãi tương lai!
Em dạy con
với những ngôn từ thâm thúy
Duyên dáng,
dịu dàng phận gái như em
Sự thủy
chung là thước đo cuộc sống
Đức hạnh
luôn là nhịp đập trái tim
Để mai kia,
khi làm dâu, làm vợ
Ôm trọn đời
một sứ mạng thiêng liêng!
Nhìn đi em,
nhìn trong mắt anh thật kỹ
Tìm lại những
gì yên ấm xa xưa
Xa quê
hương sống cuộc đời trôi nổi
Mang kiếp tằm
nghiệp dĩ phải nhả tơ
Nên anh muốn
con chúng mình phải hiểu
Hoàn cảnh
nào của kẻ thắng, người thua!
Bằng tất cả
đời chúng mình anh viết
Cho những
con mình khi đã lớn khôn
Yêu tiếng
quê hương và không quên nguồn cội
Việt Nam
mình, một xã hội đáng thương !
Cần Thơ,
1970
TRÚC THANH
TÂM
