Monday, November 20, 2017

Xót Xa - thơ Lê Hoàng









 Một thời áo trắng nón em nghiêng
 Mây thưa gió lộng nắng qua thềm
 Buớc nhẹ gót son đời mơ mộng
 Chân sáo, rộn ràng với tình duyên


 Bây giờ áo trắng vướng bụi trần
 Bài thơ dấu kỷ buổi chiều đông
 Chia tay khôn nỗi tình lưu luyến
 Ngậm ngùi thương nhớ phấn má hồng .

Năm tháng qua đi chợt nhớ người
Đông về đường cũ bước lẽ loi
Em ơi! anh trở về nơi ấy
Tìm lại yêu thương, những tháng ngày

Lành lạnh sương rơi sáng đầu đông
Anh nghe tiếng nấc tự trong lòng
 Ôi ! biết làm sao tìm bóng cũ
Tìm người năm ấy cũng ngày đông
Chia tay  nghẹn ngào tình khôn dứt
Nỗi nhớ xanh xao  theo tháng ngày
Bây chừ trở lại  đời  thay đổi
Thay cả tình đời, thay hết người 
Làm sao tìm lại xuân xanh ấy
Hai đứa yêu thương một con đường
Chiều lên bản Hạ, sáng xuôiMương
Nắng sớm che đầu, tối mưa ngâu
Giọt mưa đọng mãi trên khoé mắt
Tưởng chừng như nước mắt  tình yêu
Ngồi đây cô độc  anh thương nhớ
Thương cả  dáng người  ,bóng  xiêu xiêu
Vai anh em tựa giờ vai trống
Ngơ ngác  anh tìm  giữa  mênh mông .

  (Kỷ niệm ngày về quê hương 2017) 
  Lê Hoàng