Những Đau Khổ Dễ Thương
- thơ Trúc Thanh Tâm
Ta còn sống,
máu tim ta chưa cạn
Nên vẫn còn
ý thức sự diệt vong
Em cần biết
những thói đời gian xảo
Mình lớn
lên trong nghịch cảnh đau lòng!
Em gắng học
vì thời gian quá ít
Sự trồng
người thầy chưa bán lương tâm
Lá phổi héo
khô bởi hít toàn khí độc
Đúng nghĩa
làm thầy còn nhiều thứ khổ tâm!
Nhìn mà
thương những học trò lớp một
Mang nặng
trên vai bao đau khổ vào đời
Càng thương
hơn những nhân tài Đại học
Ra trường rồi
đem bằng cấp treo chơi!
Ta thấy được
gì qua bao cải cách
Bệnh viên
nhà trường xí nghiệp cơ quan
Xóa dốt
nghèo nỗi lo còn ám ảnh
Văn hóa đầy
trời sao vẫn khô khan!
Càng tiến bộ
càng trở nên phức tạp
Một cái gì
gọi khoa học hơn xưa
Đầy những
thứ giết người ghê gớm nhất
Thật buồn
cười bao dịch vụ bán mua!
Đạo lý con
người mất dần lễ nghĩa
Trò đánh thầy
thân thuộc giết lẫn nhau
Người cùng
phe lại chơi trò ma giáo
Cuộc sống
yên bình cứ nhuốm binh đao!
Kiến thức
càng ngày như mua bằng cấp
Chuyện xã hội
đen tràn ngập phố phường
Cuộc sống
bây giờ trắng đen lẫn lộn
Nên nỗi đau
nào cũng rất dễ thương!
Vận nước ngả
nghiêng chúng ta đều thấy
Thế kỷ hai
mốt rồi khác hẳn ngày xưa
Hơn bốn
ngàn năm Việt Nam còn dậy sóng
Dân khổ nhiều
rồi nước mắt đã thành mưa!
TRÚC THANH
TÂM
(Châu Đốc)
