Trồng Người - thơ Trúc Thanh Tâm
*Kính tặng
tất cả Thầy Cô giáo
Bao năm,
như áng mây đưa
Tôi còn đi
giữa gió mưa đời thường
Màu hoa sư
phạm dễ thương
Bảng đen bụi
phấn lấp mòn chỉ tay
Bao năm,
tôi nợ trần ai
Đưa đò chữ
nghĩa, sông dài đã quen
Nghề thầy
khan phổi, đau tim
Lương tâm
chưa thấy bình yên bao giờ
Bao năm, một
đáp số dư
Tôi chia sớt
để phù hư đời minh
Đời còn ẩn
một phương trình
Trí khôn,
cơm áo, vô tình đi qua
Bao năm, chất
oxy già
Tôi ngồi trắc
nghiệm, đời là đường cong
Nghĩa nhân
và chất xám ròng
Trồng người
còn những đau lòng trói nhau!
TRÚC THANH
TÂM
(Châu Đốc)
