Xin Mẹ Chờ Con! - thơ Ý Nga
Đường chưa đi tới đâu
Mà càng đi càng lâu
Có tới nơi con muốn?
Tóc đã vừa bạc đầu!
Ba ra đi nghẹn ngào
Ôm nỗi niềm khát khao
Chết cô đơn, phiền não
Thương quê hương, đồng bào!
Mẹ bệnh, con nhói đau
Mai có kịp chuyến tàu
Đường Tự Do hồi quốc
Mẹ con mình mừng nhau?
Ngày lạnh lẽo, u ám
Đêm tích lũy ưu phiền
Bệnh Mẹ như lá úa
Đang chờ ngày thay phiên.
Buồn mênh mông… mênh mông...
Ý Nga,
12-10-2013
