Sunday, October 8, 2017

Hàn-Mạc-Tử - thơ Huy Uyên








Ghềnh Ráng mây ven thành-phố
Quy-Hòa chìm trong sương mù
Chiều rồi ai-lên-dốc-đá
Biển buồn một màu xanh lơ.

Lặng khuất mộ người bao năm
Trên đồi đọng đầy nỗi nhớ
Sóng vỗ chân mây dập duềnh
Cô đơn bóng ai đứng đó .

Mong manh màu trời sương khói
Ngoài kia thuyền ai ra khơi
Mộ người hoa lay trước gió
Tình thôi nước chảy quanh đồi .

Chiều xuống quên rồi hẹn hò
Ru ai trăm ngàn xa xót
Rằng em đã tắt nụ cười
Để Quy-Nhơn buồn mưa rớt .

Lầu-Ông-Hoàng ai đứng mãi
Lời ru xa xăm Mộng-Cầm
Trong vườn bước ai quay lại
Quạnh đời ru mối tình câm .

Thôi em trọn hết đường trần
Tháng ngày buồn vương nấm mộ
Trên đồi lau trắng bâng khuâng
Tim người suốt đời đau nhớ .

Maria linh-hồn của Mẹ
Tim người trôi nổi dương gian
Lời kinh buồn hơn gió núi
Chuông nhà thờ đổ quá buồn .

Thiếu-phụ chiều nay âm thầm
Mắt xa xăm buồn bên mộ
Nhớ ai mà em lệ nhỏ
Biền biệt đi rồi đêm hoang .

Huy Uyên