Giốc Đứng Chiều Nghiêng - thơ Lê Hoàng
Tím một vùng trời dáng em nghiêng
Buớc chân vội vã vọng qua thềm
Em đi hơi
gió tung tà áo
Lưng nấp nắng xuyên nỗi ưu phiền
Vội vã em
nhìn dáng bóng cây
Muốn tựa vai ai
qua đêm nay !
Nên em không nói anh không hiểu
Dấu mặt
không chờ với thời gian .
Giốc đứngchiều nay nắng qua thềm
Nghêng nghiêng chờ đợi chuyện tình riêng
Đổi thay bất chợt tìm đâu thấy
Tưởng chừng xa lạ cuộc đời này .
Hai năm
quen biết chục ngày yêu
Tình mình chưa nở vội quên nhiều
Em theo con
nước theo dòng chảy
Mong được hạnh
phúc đếm đong đầy .
Thức giấc nửa đêm nghe tiếng ai
Thở than giây phút
với hình hài
Yêu thương
bi lụy tình đâu thấy
Chỉ thấy thân gầy
dáng đó đây .
Tình yêu đâu dể
như em tưởng
Giốc đứng nghiêng nghiêng dáng dịu hiền
Đến khi mặt trời không còn sáng
Bóng đêm lùa về tiếng thở than
Quay về quá khứ làm sao được
Chấp nhận thương đau , có được đâu !
Thôi em hảy
bỏ đời tục lụy
Nghe tiếng
thời gian lặng nỗi sầu
Mai đây gặp lại
lời thương tiếc
Chẳng có gì đâu , tiếng cơ cầu .
Lê Hoàng
