Ngày nào là Huế của tôi
Giờ nghe nhắc lại bồi hồi nhớ nhung
Những đêm trăng sáng Hoàng Thành
Tinh mai sương lạnh cây cành Ngự Viên
Gió tung áo trắng Trường Tiền
Trăng qua Vỹ Dạ soi nghiêng nửa vành
Đò ngang Thừa Phủ chòng chành
Sông mờ phẳng lặng lênh đênh nỗi lòng
Nam Giao dốc sỏi gập ghềnh
Chiều rơi hiu hắt Ngự Bình mây dâng
Sen ngào ngạt nắng Tịnh Tâm
Đò xuôi mái tận Bao Vinh ấy à!...
Ai từng từ Huế mà ra...
Thiên di vạn nẻo khó mà quên nhau!
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
