Cho Lãng Quên Đời - thơ Trúc Thanh Tâm
Vườn em gió
về lật lá
Biết còn ai
đợi mà mong
Trái yêu
không còn thương lái
Ta đau một
vết thương lòng
Trăng xưa
biết còn sáng cũ
Hay chìm
theo tháng năm trôi
Nhìn về quê
nhà xa lắc
Ta đi cho
lãng quên đời
Còn sống là
còn khốn khổ
Vết thương
chảy máu ăn năn
Sông sâu
bên bồi bên lở
Chết chưa
chắc hết lỗi lầm
Thánh thần
còn bị lợi dụng
Đời bày kế
quỷ chiêu ma
Trần gian
trắng đen lẫn lộn
Ta đau
trong mỗi thật thà
Đường xa
chiều phai nắng tắt
Đêm nghe vọng
tiếng nguyệt cầm
Ngoài kia
những tinh cầu vỡ
Đời là những
vở kịch câm!
tháng
10/2017
TRÚC THANH
TÂM
(Châu Đốc)
