Màu Nắng Quê Nhà - th ơ Trúc Thanh Tâm
Xa người,
lá rụng mùa xưa
Đêm ru điệu
nhớ tình vừa chiêm bao
Vá, sao
lành được nỗi đau
Khi còn ám ảnh...
chiến hào, hầm chông.
Phù sa hòa
máu theo sông
Nửa đêm
pháo giặc, chất chồng nỗi lo
Một lần để
mất tự do
Thì trăm
năm sống cũng hờ hững thôi.
Câu kinh cứ
mãi dạy người
Nhưng đời
đâu phải như lời trong kinh
Bon chen,
ta lại giật mình
Khi mà cái
ác, cứ rình rập ta.
Thương sao
màu nắng quê nhà
Đi đâu cũng
thấy toàn là... không quen
Cuối cùng
ta nhận ra em
Cuối cùng
ta chỉ còn em, cuối đời.
TRÚC THANH
TÂM
(Châu Đốc)
