Wednesday, April 26, 2017

Vũng Liêm và Tôi - thơ Tuyền Linh









Tôi đi…bóng ngã đổ dài
Đường 907 giấc trưa oi nồng
Mà nghe vẫn mát trong lòng
Phải chăng tôi đã phải lòng Vũng Liêm

Tôi về Phong Thới 4 năm
Thương con kênh rạch như thầm thương ai
Những đêm trăng giắt mây cài
Quê hương hiện nét trang đài Vũng Liêm

Lòng tôi gởi gắm nỗi niềm
Vào từng ruộng lác hai bên đường về
Như là những mảng tình quê
Mà tôi có được từ ngày về đây

Từng tấc đất, từng luống cày
Hình như đã ủ đậm đầy tình tôi
Nên chi những lúc xa xôi
Lòng tôi cũng đã bồi hồi nhớ sao !

Bốn năm chưa có là bao
Mà nghe nghìn sợi tình trao cột tình
Qua rồi ngày tháng chông chênh
Tôi yên phận bạc Vũng Liêm cuối đời

Cám ơn đất, cám ơn trời
Dẫu mai cát bụi còn lời hôm nay
Đêm nằm gác trán bàn tay
Lắng nghe cơ thể vơi đầy buồng tim

Tuyền Linh