Qu ê Cũ - thơ Huy Uyên
Em quay về với biền xanh cát trắng
áo người bay theo bóng trời chiều
đã qua thời mưa trên đồi không kịp nắng
tóc em che khuất kín một miền yêu .
Qua Bến-hải bạc lòng Hiền-lương
về Đông-hà, Điếu-ngao cay bánh ướt
lên Dakrong nhịp cầu treo lối đường mòn
trao tim cho người ruột đau quặn thắt .
Khe-sanh chiến-trường bao người ngã xuống
năm xưa đạn bom Dốc-miếu, Cồn-thiên
về Cửa Tùng chiều muộn
phi lao sóng vỗ
cát thầm thì đêm sương .
Mùa hè phố pha màu bụi đỏ
những cột đèn Gio-linh bóng vàng mờ
đã lâu chưa quay về quê cũ
xa rồi Trung-lương năm tháng ngày xưa .
Bỏ tình lại cho ai đường 9
qua rồi tình cũ hẹn hò
hỏa châu rơi soi đường ra mặt trận
lối về quên hẹn bước chân đi .
Người một thời chung đò qua sông
về quê cũ lòng đau muối xát
máu hờn căm cuộc chiến điêu tàn
nơi chiến trường xưa điêu-linh còn mất .
Gởi lại người bao đoạn sầu buổi trước
đứng bên sông nước mắt chảy cùng sông
qua rồi bao tháng ngày xuôi ngược
quê ơi xa xót mãi trong lòng .
Huy Uyên
