Washington D.C, Một Chiều Thu Xưa
- L ê Mai Lĩnh
tùy bút
gởi Diệm Trân, Cung Lan
M Ộ T
Buổi chiều, khi tôi đến đó, lúc 3 giờ.
Cũng là lúc 3 giờ, Diệm Trân đến đó, chờ tôi.
Tôi đang nói về nơi chốn là Greyhound Bus
Station, Springfield/Maryland.
Diệm Trân, nhà văn, dịch giả, người mẹ 3 đứa con
đã lớn. Nàng còn là cầu thủ bóng đá, hàng tiền đạo, góc
trái, của đội banh nữ Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn.
Đó là lần tôi về thủ đô giới thiệu tuyệt tác văn
chương Tuyển Tập Lẽ Mai Lĩnh. Đó cũng là lần, khi hai người bạn tôi là nhà thơ Phan
Khâm và Cao Nguyên, cuối tuần, bận rộn, không đón được. Tôi cầu viện tới Nàng: Diệm Trân, nhà văn, dịch giả,
cầu thủ hàng tiền đạo, góc trái, đội bóng nữ Hoa Th ịnh Đốn.
Dẫu biết thời gian hiếm muộn, còn một giờ đồng hồ
nữa, tôi phải trả lời phỏng vấn của phóng viên Thanh Trúc, dài Á Châu Tự Do, tại
Nhà Việt Nam. Dù vậy, Nàng, Diệm Trân, cũng ngoan ngoãn đứng im,
cúi đầu, để tôi hôn lên mái tóc, vầng trán của Nàng, Diệm Trân,nhà văn, dịch giả,
cầu thủ hàng tiền đạo, góc trái, đội bóng nữ Hoa Thịnh Đốn.
Trên đường về Eden, ghé qua Phở Kobe, nói tôi,
ngày mai, giới thiệu Tuyển Tập Lê Mai Linh, một tác phạm văn chương đã được 100 thi sĩ, nhà văn, nhà báo, luật sư, bác
sĩ cấp chứng chỉ, nhãn hiệu trình tòa. Trên đường đi, Thanh Trúc gọi bảo, buổi phỏng vấn
sẽ hoãn lại một giờ. Tôi và Diệm Trân, nhà văn, dịch giả, cầu thủ bóng
đá, hàng tiền đạo, góc trái, đội bóng nữ thủ đô. cười vui.
Đến Kobe, gởi lại hai vali sách, xem chừng không
gian, hệ thống âm thanh, tiến tới, lùi lại, tiến lên, bước lui. Nơi đây, ngày mai, tôi không những là tác giả, nhà
văn, nhà thơ, tôi còn là một diễn viên kịch.
Tôi là vậy. Lẽ Mai Lĩnh là vậy. Sương Biên Thủy là
vậy. Đời là một sân khấu. mỗi người là một diễn viên,
thường hằng, ngày lại ngay. Tại sao không? Hẳn nhiên, chúng tôi, mỗi người, hâm nóng lòng
mình, bên ngoài gió thu, mưa thu, lành lạnh, bằng một tô phở Kobe nổi tiếng
vùng Hoa Anh Đào.
H A I
Nhà Việt Nam Với Phóng Viên Thanh Trúc
Tôi nhìn thấy, áng chừng, trong câu hỏi của phóng
viên Thanh Trúc, như đượm nét u buồn, cảm thông với thi sĩ. Khí Thanh Trúc hỏi tôi: "Ít ai như anh,
ngoài bìa, chơi ngay một câu như tuyên ngôn, như thông điệp:
"Tất cả chúng ta đều là những kẻ chiến bại
trước sự đói nghèo của nhân dân. Trước quê hương khổ đau, chúng ta đều có tội, dẩu
khoác cho nhau màu áo nào. Trái tim, máu, nước mắt tôi đây, ngày trở lại, sau
3102 ngày khổ sai trong 10 trại tù của công sản Việt Nam, từ Nam ra Bắc, xin
trao tặng quê hương, bạn bè."
Cảm ơn Thanh Trúc đã làm tôi rưng rưng ngấn lệ.
Thật tình, giây phút đó, tôi muốn khóc thật, nhưng
tôi đành cố gắng nén lòng. Tôi nói với Thanh Trúc, "Thật tình tôi không nghĩ mình thông
minh, tài hoa đến như thế."
Có những bài thơ, bài văn, viết cách nay 30 năm,
40 năm, trong giàn dụa nước mắt, trên từng dòng chữ, trang giấy.. Thế mà nay,
sau 30, 40 năm, tôi vẫn còn khóc, như nay, khi mới viết, khi đang viết. Có lẽ vì thế, mà theo nhận xét của nhà văn, dịch
giả Diệm Trân: "Đọc Tuyển tập Lê Mai Lĩnh, không cười là chuyện lạ, nhưng
không khóc lại là chuyện lạ hơn."
Nhưng tôi nay thì tôi đã nghĩ rằng, suy ra rằng: Khi
tôi viết, là tôi đã có sự dẫn lối, chỉ đường, sai bảo, dẫn dắt của những người
đã chết, của hồn thiêng sông núi, của 4.000 năm lịch sự. Tôi viết do những hồn thiêng của những chiến hữu
đã chết trên 4 vùng chiến thuật, do sự thôi thúc của những bạn tù ra đi trên
núi rừng Hoàng Liên Sơn, giáp gianh Trung Hoa. Tôi viết từ sự oan ức của những dân oan, những nạn
nhân chết trong đồn công an. cho người chết trên biển Động, trên ruộng nương,
làng mạc của một thời chiến tranh oan nghiệt. Tôi viết cho nhưng mẹ già còm cõi đi nhặt rác hay
bán vé số giữa lòng Saigon xưa. Tôi viết cho những cô gái Việt Nam, rời xa quê
hương, nơi chôn nhau cắt rốn, để phải đi làm vợ cho Đại Hàn, Đài Loan hay Tàu cộng. Tuyển tập Lê Mai Lĩnh là một tuyệt tác văn chương,
từ và vì và nhờ những người đã chết trợ bút cho tôi.
Đến đây thì cả Thanh Trúc, cả Lê Mai Lĩnh đều dùng
tới napkin để xoá đi những dòng lệ mặn.
B A
Washington D.C. Một Chiều Thu Xưa
Đó là buổi chiều ngày 4 tháng 10 năm 2015, một chiều
không thể quên của tác giả và những người cầm bút vùng Hoa Thịnh Đốn.
Không gian Phở Kobe vừa đủ cho khoảng 120 người, tới
lui thoải mái, trò chuyện thong dong, tay bắt mặt mừng không chút cận kề, lúng
túng.
Phải nói đúng ra, đó là chiều họp mặt thân quen, ấm cúng của những người cầm bút vùng
thủ đô.
Những khuôn mắt lãnh đạo cộng đồng gồm có:
- Ông /bà Đoàn Hữu Định, chủ tịch Cộng Đồng Hoa Thịnh
Đốn và vùng phụ cận
- Ông Tạ Cự Hải, chủ tịch Hội Cựu Chiến Binh.
- Dược sĩ Nguyễn Mậu Trinh, chủ tịch Hội Cao Niên và
phu nhân.
- Ông Nguyễn Thanh Vân, Hội Trưởng Hội Đồng Hương
Quảng Trị
- Nhà Báo Phùng Văn Nguyễn, Tổng Thư Ký Sư Đoàn 9
Và Phu Nhân
- Bà Hội Trường Hội Gia Long
- Bà Hội Trường Hội Trưng Vương
- Hội Trưởng Cựu Học Sinh Võ Tánh.
Điều thiếu sót, cho tới nay, Lê Mai Lĩnh tôi vẫn
còn ân hận, thấy xấu hổ. Đó là: Hai bà chị cả:
- Nhà Văn
Trương Anh Thụy, người chủ trương nhóm văn học " Cành Nam "đã bảo trợ
tinh thần và ủng hộ vật chất , ủng hộ 100.00
- Nhà Văn Nguyễn Thị Ngọc Dung, chủ trưởng cơ sở
văn học " Cỏ Thơm"
bảo trợ tinh thần và vật chất, ủng hộ 100.00
nhưng khi MC giới thiệu đã quên, không nhắc tới.
Đành thôi. Nhân đây, xin hai bà chị cả lượng tình
tha thứ cho thằng em.
Những nhà văn hiện diện:
- Nguyễn Thị Ngoc Dung/ Trương Anh Thuy/ Phong
Thu/ Nguyễn Lân/ Cung Lan/ Diệm Trân/ Hồng Thủy/ Bé Bảy/ Dương Thanh Liem/
Phùng Văn Nguyên....
những nhà thơ có mặt :
LÃM THỦY/ NHẤT HÙNG/ PHAN KHÂM/ CAO NGUYÊN/ ĐĂNG
NGUYÊN/ HỒNG THỦY/
Nguyễn Thị Thanh Bình/ Luân Tâm/ Lý Hiếu/ Bùi
Thanh Tiên/ Nguyễn Vô Cùng/ Nguyễn Phú Long./ Lưu Nguyễn Đạt/ Trần Quốc Bảo...
Nhạc sĩ và nhà báo có mặt :
Vĩnh Điện / Minh Nguyệt/ Hoài Hương/ Thanh Trúc,
Kiều Chinh/ Nam Lộc.
Tôi xin phép được nhắc lại vài ý kiến của những
người tham dự Buổi Giới Thiệu Tuyển Tập Lẽ Mai Lĩnh hay còn gọi Buổi Họp Mặt Của
Những Người Cầm Bút Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn :
Nhà Văn Nguyễn Lân (hậu duệ Tự Lực Văn
Đoàn):
-Tiểu luận
của Lê Mai Lĩnh hay đến độ khủng khiếp.
Nhà Văn Nguyễn Thị Ngọc Dung:
- Qua Tuyển
Tập Lê Mai Lĩnh, tác giả đã chứng tỏ là một con người đầy dũng khí, can trường
và dũng cảm.
Nhà Văn Diệm Trân:
- Đọc tuyển
tap lê mai lĩnh,không cười là chuyện lạ, không khóc lại là lạ hơn.
Nhà Văn Nguyễn Thị Thanh Bình :
- Bài thơ nào của Lê Mai Lĩnh cũng đều hay. nhưng
em vẫn thích những bài anh làm trong nhà tù công sản: anh có tài và anh can đảm.
Nhà Văn Trường Anh Thụy :
-Nhà thơ Lê Mai Lĩnh đã mở ra một "kỷ nguyên mới" cho thơ tình Việt Nam hải ngoại.
Nhà Thơ Lãm Thuý :
- Đọc xong tuyển tập lê mai lĩnh. lãm thúy hết có
ý kiến .
Nhà Thơ Hùng Vĩnh Phước:
- " Ông này mới gặp thấy dễ thương
Gặp lâu lại
đâm ra dễ ghét
Gặp lâu hơn
thì thấy... chơi cũng được
Vì ở ông trong sáng một tấm lòng.
Người đời vốn
giấu những gian manh
Ông cứ thật
tình nói những điều ông có
Chẳng sợ thằng
Tây nào méo mó
Thẳng một đường
ông mãi bước đi..."
Washington D.C một chiều thu xưa
Washington D.C một chiều thu xưa
Một chiều thu xưa, Washington D.C.
Washington D.C một chiều thu xưa
Washington D.C một chiều thu xưa
Một chiều thu xưa, Washington D.C.
LÊ MAI LĨNH
25/6/2016
