Thêm Lần Lầm Lỡ - Trương Thị Thanh Tâm
truyện ngắn
Chú hai Nhân bước ra mé rạch vói hái mấy trái bần
miệng ngân nga lên câu vọng cổ, trong lòng nghe lâng lâng, chú vừa lờ được mớ
cá tôm và có hai con cá lóc cũng to bộn cỡ ký mấy, chú lựa ba mớ ra ...cha
...và nghĩ , mai lại đỡ tốn
Cuộc
đời cứ như vậy mà trôi qua theo năm tháng, chú còn nhớ những ngày sau 1975 khi
chú học cải tạo về gia đình nghèo khó, chú lao đao lận đận, hết làm phu khuân
vác ở bến xe rồi đến bến đò, chạy xích lô, bán vé số, cho đến sửa xe ở góc đường
chú không từ chuyện gì khó nhọc cả bởi trên vai chú còn nợ gánh gia đình, vợ
chú cũng là người đàn bà hiền hậu biết cần kiệm lại siêng năng khéo léo trong
nhà, mấy năm chú không có ở nhà, vợ chú cũng tảo tần hôm sớm nuôi con chờ chồng.
Chú
có hai đứa con một trai một gái, bây giờ thì cũng tạm ổn, đứa con trai thì lao
động nước ngoài, dành dụm lâu lâu gởi chút đỉnh về nhà, đứa con gái thì học hết
cấp ba lúc đó chú không đủ khả năng cho nó học đại học nên nghỉ đi làm xí nghiệp
may, nay đã có gia đình thế là chú có hai đứa cháu ngoại cũng một trai một gái
nó nói vậy đủ rồi thêm nữa mệt lắm.
Vợ chồng
chú chắt mót trở về quê mua được năm công đất, cất nhà, làm ruộng, làm rẫy có
chút đỉnh cây ăn trái, mùa nào có trái đấy để ăn, sau bao năm vất vả rồi cái gì
cũng qua hết chứ cứ ngồi đó mà than thở buồn chán hoài làm sao chịu nỗi, gặp thời
thế ,thế thời phải thế, chuyện trần ai, ai biết được ngày mai.
Chú
mong sao một đêm thức dậy thấy mình còn thở gia đình bình yên là tốt rồi việc
gì đến thì cứ đến chứ còn ngồi đó lo âu
mãi chỉ tổ già thêm lên rồi bệnh hoạn rủ nhau đến thì mệt lắm.
Đang trong dòng suy nghĩ chú nghe tiếng ghe máy nổ từ xa chạy đến chú
nheo mắt nhìn thì ra thằng Hợi chú hú nó:
- Ê , ê Hợi mầy làm gì mà từ sáng sớm tới giờ mầy
cứ chạy qua chạy lại con rạch nầy vậy, có quởn chút ra đây nhập bọn với tụi tao
lai rai nha
- Thằng Hợi cho chiếc ghe máy tấp vào gốc bần và
nói :
- Chú không hay gì sao
- Vụ gì mà
hay với không hay
- Thì cô Lan thợ may con dì tư Xinh xóm dưới đó mất tích rồi
- Hồi nào mà cho là mất tích, tao mới gặp nó chiều
hôm kia đây mà
- Dì tư nói hôm qua thấy nó ngồi buồn rồi khóc rấm
ra rấm rức hỏi hoài không nói, cơm cũng không ăn uống gì hết, chiều qua tới giờ
cũng không thấy, tối cũng chẳng thấy về có khi nào nó đi đâu mà không nói, nên dì nghĩ bậy kêu
con chạy vòng vòng coi có thấy gì không, dì nghi nó thất tình nên...ôi mà chạy
từ sáng giờ có thấy xác nào trôi nổi đâu nà
- Ý cái miệng mày nói gì không nên
- Thôi để con chạy thêm vòng nữa coi sao sáng giờ
hết hai lít xăng rồi , xế chiều con ghé nha chú hai, nói rồi nó giựt máy de ra
rồi chạy tuốt
Chú lắc
đầu ngẫm nghĩ, thời nay trai gái không biết đâu mà lường thấy mà mệt cũng may
con mình nó cũng ngoan ,cũng nên thân chứ không mình cũng khổ , còn nói về con
Lan thấy nó cũng đẹp người đẹp nết lại có nghề may, lễ phép biết kính trên nhường dưới, mình định
đi nói cho con trai mình mà sao vậy cà
Nhớ
năm nào hai mẹ con về đây mua miếng xẻo đất nhỏ xóm dưới cất cái nhà nhỏ mở tiệm
may và bán chút đỉnh hàng hóa đời sống cũng ổn định mà, sao giờ vụ gì đây ta
Nhưng
chú đâu có biết, có một hôm cô Lan đi mua hàng ở thị xã về, vai mang tay xách về
tới đường làng nghỉ chân phe phẩy chiếc nón lá trên tay bên gốc Phượng một bên
trồng xen mấy cây mai hoàng hậu mà người ta còn nói có tên là hoa Ưu Đàm buông
dài chùm , chùm vàng rực đẹp làm sao , con đường nầy đầy bóng mát, gần đó là
trường tiểu học , hôm nay chủ nhật nên cổng trường im vắng, cô liên tưởng đến
ngày xưa, cô nhớ tuổi học trò đầy hoa mộng...
Bổng
có tiếng xe gắn máy chạy tới phá tan dòng suy nghĩ và sự yên tỉnh của buổi chiều
thu, xe dừng trước mặt cô là một thanh niên khoảng hai lăm hai tám
- Xin lỗi cho tôi hỏi thăm nhà bà đốc phủ Tuân ở
đâu ạ
Lan đứng lên trả lời:
- Anh đi trờ tới khoảng bảy mươi mét có ngã ba chạy
xích lên quẹo trái là thấy cái nhà lớn ngói đỏ trước nhà có trồng mấy cây nầy
nè, Lan chỉ cây mai hoàng hậu là đúng nhà đó, nhưng anh coi chừng có chó dữ đó
nha, mà anh họ hàng hay quen ai trong đó mà không biết nhà, tôi là bạn học của
Tuấn, sẳn hôm nay rảnh tôi ghé chơi ,mới lần đầu mà.
Rồi anh
bước xuống xe làm quen và tự giới thiệu
- Tôi tên
Tâm ,xin lỗi cho tôi được làm quen và biết tên cô nhé, chắc nhà gần đây phải
không?
- Biết tên để làm chi,tôi đâu có quen anh
- Thì trước lạ sau cũng quen mà, nói đi có chết chốc
gì đâu, tên gì vậy cô nương hihi...
- Tôi tên Lan, Hoài Lan
- Cha tên đẹp mà người cũng đẹp, thôi thì cho biết
nhà luôn đi
- Cha ngụ ý gì đây
- Thôi mà nói đi,anh nhìn gỉo xách Lan đi chợ à
mua gì nhiều xách nặng quá
- Nhà Lan ở ngã ba kia kìa chỗ đó đó quẹo phải có
hai hàng cây đậu Săn, có cái quán nho nhỏ
- Thôi Lan về đây trưa rồi
- Thôi Lan lên anh chở cho mau
- Không được đâu nha.Nói Rồi Lan vội vã xách gỉo
đi một hơi
Thoảng sau anh chạy qua nói :
- Tạm biệt Lan nha sẽ còn gặp lại
Lan rẽ vào đường về nhà, thì thấy dì tư đang vo gạo
trước sân
- Thưa má con mới về, má nấu cơm hả má
- Ừ, thấy trưa rồi nên má bắt ba hột lên con về có
ăn liền
- Phải con về sớm chút má khỏi nấu cơm, con định bửa
nay mẹ con mình ăn sang một chút
- Ăn gì mà sang
- Hihi bánh
hỏi thịt quay sang hôn má
- Cha thịt heo quay mắc lắm mà, tằn tiện chút đi
con, còn phải lấy chồng rồi có con đủ thứ phải lo
Lan
ôm vai dì và cười nói:
- Con hổng lấy chồng đâu ở vậy hoài với má hà
- Chắc vậy hôn đó hay duyên tới bỏ má theo chồng
- Không có đâu, nếu xui thì cũng ở đây với má,
mình bắt rễ
- Trời ạ, tiền đâu mà nuôi rễ chứ
- Ơi, hơi đâu mà má lo, còn khuya mới lấy chồng, ai
nấu cơm cho con ăn mà lấy
- Bộ mọi cho cô hoài chắc
Lan cười
rữa mặt
- Thôi lỡ rồi chiều hong lại cơm ăn, giờ má con
mình ăn bánh hỏi trước má dọn con rửa rau, công bằng há.
Hai
má con vừa ăn vừa nói chuyện vui vẽ
- Rau, chanh tháng nầy mắc quá, không mua sợ ai hỏi
không có mà mua bán sợ họ chê mắc
- Có gì đâu ai cũng biết mà,mua mắc phải bán cao một
chút, má hay mình trồng ít cây chanh đi má
- Ừ, để coi má cũng định trồng ít cây cam sành nữa
Nói tới
đây dì tư thấy có bóng ai thấp thoáng trước sân, nhìn kỷ thấy Tuấn và một người
nữa bước vào, Lan quay ra thấy Tuấn và Tâm định hỏi thì Tuấn nói:
- Dì và Lan đang ăn cơm hả, ngại quá
-Không sao con cũng xong rồi,bà vội vã dọn dẹp và
mời
- Con ngồi chơi, cần gì con Lan lấy cho
- Dạ, Lan cho anh hai ly cà phê đá với gói ba số
nhé
Tiếng
Tâm nói khi nhìn chung quanh chắc thợ may nầy khéo tay lắm đây nghe Tuấn khen
quá
Lan
nói :
- Cũng tàm
tạm không khéo lắm đâu anh
- Thì may cho anh đi mặc biết liền, anh để xấp vải
lên bàn
Tâm
thầm nghĩ cha chắc muốn lân la tới lui làm quen đây chớ mới đây làm sao có vải
mà may, anh Tuấn nầy tính gì đây, nhưng Lan cũng thấy vui vui làm sao trông anh
ấy cũng được, Lan đặt hai ly cà phê và gói thuốc xuống bàn, quay đi thì Tuấn
nói:
- Ngồi chơi chút đi Lan, không vội đâu, Lan mới đi
bổ hàng về hả, gặp Tâm phải không?
- Dạ
- Thôi thì kết bạn đi nha nó nhờ anh lên tiếng đó,
chịu không?
- Thì cũng trước lạ sau quen
Tâm nói :
- Rồi thân thương hơn mấy hồi
Lan cười:
- Cũng chưa biết được à nha
Rồi Tâm
nói bâng quơ:
- Hai hàng đậu Săn trồng vầy thấy hay hay mát và đẹp
chứ, còn có đậu rang nấu nước uống thơm
và mát, sáng mắt nữa chứ có sáng kiến hay
- Lan nói : Anh cũng thích uống chứ, nói rồi Lan
đi rót mời, anh nói cha thơm thật, nóng hổi thổi, uống trời nầy uống mới đã làm
sao.
Ngồi một
chút Lan lấy thước đo áo cho Tâm . Khi đứng gần Tâm nhìn kỹ nghĩ Lan đẹp thật
nước da mịn hồng, mắt đen huyền, nụ cười mĩm lúm hai đồng tiền nho nhỏ trông rất
dể thương, giọng nói dịu dàng thánh thót như oanh, tóc dài mượt và thơm mùi bồ
kết, Tâm thấy lòng xao xuyến một niềm đam mê và mơ ước...
Từ dạo
đó Tâm thường mượn cớ thăm Tuấn và qua lại ghé thăm Lan, dì tư cũng mến Tâm vì
tánh tình hiền lành vui vẽ, hay xông xáo giúp đở những việc nặng nhọc, và ngày
tháng cứ thế trôi qua khoãng hai năm, dì cũng có ý nghĩ gã Lan cho Tâm nhưng
qua gia thế Tâm nên bà còn ngần ngại vì Tâm là con một cha Tâm là thầu khoán lớn,
gia đình bà thì đạm bạc không môn đăng hộ đối, nên bà vẫn lo sợ và nhắc nhở con
chừng chừng. Nhưng chuyện trai gái sao mà giữ được khi lửa gần rơm lâu ngày
cũng bén, rồi thì cái gì đến sẽ đến, lòng nhẹ dạ sự mềm yếu của phụ nữ là việc
chịu những thua thiệt sau đó.
Đã
hai tháng nay không thấy Tâm ghé Lan lo sợ khi thấy trong người khác lạ biếng
ăn khó ngủ càng ngày càng mỏi mệt gầy yếu, Lan biết mình đã có thai khi chu kỳ
kinh nguyệt không đúng Lan bắt đầu lo sợ cho sự lạc lầm hư hỏng của mình,Lan
khóc thầm trong đêm, cuối cùng Lan quýêt định đi tìm Tâm,nhưng có ngờ đâu khi
tìm được nhà Tâm thì hỏi thăm mới biết ba mẹ Tâm vì làm ăn thất bại đã chuyển
nhà đi không biết đi đâu, kể cả Tuấn cũng không liên lạc được, Lan cũng chưa
cho Tâm biết mình có thai thì không thể cho là Tâm phụ bạc, nhưng làm sao đây
khi cái thai mỗi ngày sẽ lớn thiên hạ dị nghị má Lan sẽ nói gì khi con mình hư
hỏng không chồng mà có chửa, Lan đau khổ mấy lần định quyên sinh nhưng sợ mẹ
già không ai nuôi.
Cuối
cùng Lan suy nghĩ quay về thú thật với má xin được tha thứ và giữ lại đứa con
đang lớn dần vô tội , âu cũng là định số cũa nó với hy vọng một ngày nào đó Tâm
trở về với lý do chính đáng để Lan tha thứ và con Lan sẽ có cha nhìn nhận
Khi
dì tư nghe Lan thú thật mọi việc bà đau buồn không nói nên lời,nước mắt chảy
dài khi nghĩ đến cuộc đời cũa bà, chuyện xưa lại thêm một lần lập lại,con bà đã
đi trên bước xe đổ của bà, thương con bà chỉ biết xót xa đau đớn con cháu mình
thì mình nuôi, cửa nhà có thêm người rồi cũng vui.
Ngoài kia
trời bổng xuống chiều, gió đong đưa từng cánh hoa rơi rụng,cây phượng gốc nhà
cũng nhỏ máu rơi theo,giàn tigôn vẫn thổn thức tiếc thương cho người con gái
mang tên Lan...Mưa rớt hạt dần như khóc cho một đời người thêm lần nữa chung số
phận, gió lùa qua phên bà khẻ rùng mình nghe hơi lạnh đến cả trong trái tim nho
nhỏ cằn cỗi của mình......
Trương Thị Thanh Tâm -Mytho