Nỗi Đau Đồng Bằng - th ơ Vũ Trầm Tư
Chín con rồng vươn mình ra
biển lớn
Tây Nam bộ hai nhánh Hậu,
Tiền giang
Nước cạn nguồn đồng rộng hóa
khô khan
Vườn cây trái héo sầu cơn
nắng lửa
Dân thiếu nước chờ từng ngày,
từng bữa
Cuộc sống bộn bề, thấp thỏm
âu lo
Vẫn chờ hoài con nước nổi mùa
mưa
Cuồn cuộn phù sa, màu xanh
bát ngát
Còn không em,sông chở nguồn
nước bạc
Vựa lúa miền Nam dòng sữa mẹ
Cửu Long?
Anh trở về tắm mát với dòng
sông
Mùa lúa mới, đoàn tàu ghe chở
nặng
Người xây đập trên nguồn làm
thủy điện
Nước biển Đông hòa muối mặn
thấm sâu
Tiếng kêu than, sao trời
chẳng thấy đâu
Đất sẽ chết, cây trồng, người
cũng chết!
Cha lặng lẽ nhìn đồng hoang
mỏi mệt
Mẹ buồn thiu, lu nước ngọt
cạn dần
Sông quê mình, bao đời đã
nuôi dân
Lòng thầm nguyện cơn mưa về
bất chợt
Vũ Trầm Tư
