Mẹ Tôi/Chỉ Có Vầng Trăng
- thơ NS, Phương Hà
MẸ TÔI
Sáng nay nấu nước chế bình trà
Không khí yên lành xuân thoáng qua
Thắp một nén nhang con khấn nguyện
Mẹ hiền yên nghỉ chốn quê xa!
Trên bàn
con cắm một bình hoa
Màu sắc hồng
tươi đẹp mặn mà
Tặng Mẹ
như ngày xưa nhỏ bé
Lòng con
thương Mẹ chẳng phôi pha…
Trời mưa Mẹ ướt, con che dù
Đêm vắng à ơi nhẹ tiếng ru
Con ngủ cho say ,mai thức sớm
Câu hò muôn thuở : gió mùa thu…
Nghe
tin sét đánh Mẹ về trời
Cố nén
lòng đau lệ đẫm rơi
Chẳng kịp
một lần con gặp Mẹ
Đôi môi
thôi đã hết tươi cười!
Ngơ ngẩn nhìn lên mây trắng trôi
Vào ra thờ thẫn đứng hay ngồi
Niềm đau nhung nhớ chưa phai nhạt
Phương thuốc thời gian chữa bệnh thôi !
NS
Bài xướng:
CHỈ CÓ VẦNG TRĂNG
Một người, một tách, một bình trà
Trăng đã nhạt nhoà, đêm sắp qua
Rỉ rả côn trùng trong bụi cỏ
Còi tàu văng vẳng khúc quanh xa
Dã quỳ đến hẹn lại đơm hoa
Mộc mạc, đơn sơ chẳng mượt mà
Sao gợi lòng em bao nỗi nhớ
Áo vàng thuở ấy nắng vàng pha
Hai đứa che chung một chiếc dù
Sương rơi nhè nhẹ tựa lời ru
Êm đềm sánh bước trên đồi vắng
Lạo xạo chân trần dẫm lá thu
Bao nhiêu nhung nhớ bấy năm trời
Bảo Lộc đêm buồn sương vẫn rơi
Em trở về đây tìm kỷ niệm
Rưng rưng mắt lệ nhạt môi cười
Từng khắc thời gian lặng lẽ trôi
Sương rơi ướt đẫm ghế em ngồi
Núi đồi hờ hững trong đêm vắng
Chỉ có vầng trăng an ủi thôi…
Phương Hà
