Sunday, June 12, 2016

Dốc Tình - Trương Thị Thanh Tâm













Con dốc nhỏ tôi cuộn mình lăn mãi 
Tim nhói đau thân xác cũng dật dờ 
Mấy mươi năm có đủ mối tình thơ 
Khi tỉnh giấc, tiếc cho đời lầm lỗi

                           
Lá lìa cành còn thương cây nhớ cội 
Cớ sao tình lại vội vã quên mau 
Nước mắt có làm vơi nỗi thương đau? 
Cung đàn xưa còn khúc buồn ai oán
                             
Người chợt đến chợt đi cơn gió thoảng 
Ái ân giờ liệm chết một mùa yêu 
"Bướm phụ hoa nên hoa rụng một chiều 
Hay hoa phụ cho ngàn đời bướm nhớ"
                               
Có nuối tiếc cũng một lần dang dở 
Lối mòn xưa rưng rức khói chiều bay 
Muốn quên người, sao vẫn nhớ vòng tay 
Chút men đắng bờ môi tình ngây dại

 Trương Thị Thanh Tâm – Mytho