Friday, January 15, 2016

Em và Mùa Xuân Đang Về - thơ Huy Uyên










1-
Còn chăng nổi nhớ em quay lại
miền lý-ức xưa buổi tiễn đưa
thu có còn vàng rực cháy
chớm lạnh bên ai xuân về .

Mùa lá thay buồn đời cây
em thổi tóc bay
hanh hao cùng gió
quán vắng ngủ ngày
bỏ lại dặm nghìn thương nhớ .

Mắt môi,nụ hôn mật đắng
hơi thở tràn lên thềm nhà
nụ cười xưa khuất lặng
chôn đời kỷ-niệm se xưa .

Cớ sao hai mắt em buồn
giọt lệ chạy dài không dứt
xa xôi dấu kín trong tim
những cây bàng đầu đường đứng khóc .

Mối tình và niềm u-uất
mùa đông cuối phố chậm rải về
sân bay chiều không có khách
lòng buồn tôi tiễn em đi .

Nghĩ về lần chia xa
quàng tay ôm trời giá lạnh
chia hai năm tháng lối về
tội người phút giây xa vắng .

Dịu dàng bước chân ai cầm giữ
ngoài trời mây và lá thật buồn
em bỏ lại đớn đau nhung nhớ
hỏi có về ngủ lại tháng giêng .

Đoạn cuối ngồi bên sông Hàn
lá kín vàng thêm đời gió
nước chảy dòng lặng thinh
nước cũng trôi bóng hình em từ đó .

Bài thơ chia tay thức dậy
mùa đông về vội vàng
mưa cầm lòng
tôi cô đơn cuối phố
người còn mở cửa đón xuân sang .

Hoài niệm chi xuân ngày xưa
lệ kín nhạt nhòa nước mắt
bao năm mong đợi thu về
mối tình đã mất .

2-
Đã vắng rồi những lời kinh
giáo đường lặng im cầu nguyện
người giờ chắc qua sông
có còn ai đưa tiễn .

Bỏ tình tháng năm cùng Huế
lấp chi mộ-khúc tình buồn
giữ chi em hai mắt đỏ
mùa xuân đã chết bên sông .

"Thoáng thấy em cười" tưởng mùa xuân về
trên sông gió cầm tim ở lại
tôi biết buồn từ độ em đi
bến mãi chờ sao thuyền không nhớ .

Huy Uyên
(tháng 1-16)