Wednesday, October 21, 2015

Như Nước Ra Khơi Vẫn Nhớ Nguồn 
                                    - thơ Nguyễn Kinh Bắc

Tặng H.C.






Cảm ơn cô bé, làm tôi nhớ
Cả một trời xưa bỗng hiện về
Nơi đã xông pha vào khói lửa
Để rồi mất nước mới thương quê

Tôi đi chinh chiến… đi chinh chiến
Chân đã in trên những nẻo đường
Đâu chỉ quê nhà nơi đất Bắc
Mà Bình Dương đấy, cũng quê hương

Tôi thương chi lạ từng thôn xóm
Rất đỗi thân quen tự thiếu thời
Vườn nhãn Lái Thiêu đơm trĩu trái
Hương sầu riêng lịm ở đầu môi

Những buổi tan trường, qua phố Búng
Lặng nhìn theo vạt áo ai bay
Tôi xưa cũng một thời đi học
Lòng vấn vương sao những lúc này

Đơn vị hành quân trên Phú Giáo
Đêm ngày pháo kích dội cầm canh
Tôi – anh lính trẻ - còn măng sữa
Đánh trận mà mơ gái thị thành

Tân Hưng, Bố Lá, Cầu Sông Bé
Kỉnh Nhượng, Bàu Ao, Suối Nước Vàng
Đồng đội hôm qua vừa ngã xuống
Theo giòng lịch sử giở sang trang

Tôi quên sao được, Bình Dương ạ!
Như nước ra khơi vẫn nhớ nguồn
Kỷ niệm đã hòa trong máu thịt
Cho giòng tâm sự mãi trào tuôn

NGUYỄN KINH BẮC
(Philadelphia)