Sunday, February 8, 2015

Xướng Họa Thơ Đường - Từ Phong, Giáng Ngọc, 
                     Lê Hoàng, Hoàng Phụng Thiên











Xướng:

         Nhắn Mụ Tú Bà

               Bỏ nhà đến ở chốn lầu xanh
               Xảo quyệt xem ra cũng đủ vành

               Bán phấn buôn hương phần mụ Tú
               Lừa hoa gạt nguyệt việc thằng Khanh
               Huênh hoang bảy chữ "phô tài điếm"
               Ỏng ẹo tám nghề "dở thói ranh"
               Hám bạc bán thân thì cứ bán
               Ngứa mồm chớ chọc mấy ông anh .

              TỪ PHONG

 Họa:                                                                
                                            Khóc  Từ Hải
                      .
                                           Một cõi giang sơn nắm lấy quyền
                                           Giữ tài chiến lược với đao binh
                                           Vai mang đoản kiếm đời ngang dọc
                                           Thét tiếng ba quân cúi rạp mình
                                           Oai thế mà sao nghe  xúi bậy
                                           Cũng vì ham tiếc  một nàng  xinh
                                           Ngửa tay nhận lấy " quan nho nhỏ "
                                           Nên phải xong đời thế sự khinh
                                                                    
                                                           GIÁNG NGỌC

***
                                    Tâm Tư

                                 Sinh ra thời thế nhục hay vinh
                                 Chết  quách cho xong đỡ bận lòng
                                 Nợ nước đôi vai đành chịu trận
                                 Thù nhà nuốt hận trả không xong
                                 Biết sao than thở  chiều hoang lạc
                                 Mong muốn trông chờ tối quạnh hiu
                                 Thẹn mặt nam nhi cơn bĩ cực
                                 Buồn lòng quân tử  khóc non sông

                                                            Lê Hoàng

***
                                         Tâm Tư

                                    Bao năm sương gió bởi phong ba
                                    Mấy kiếp tang thương nặng nợ nhà
                                   Những lúc trèo non tìm cuộc sống
                                   Bao lần thoát chết phải bôn ba
                                   Đến nơi xứ lạ đời yên ổn
                                   Thương nhớ đêm đêm khóc mẹ già
                                    Đạo nghĩa con xin tình mẫu tử
                                    Tương phùng buổi ấy chẵng bao xa .

                                                                  Hoàng Phụng Thiên