Vắng Anh - thơ Phương Hà
Bấy lâu anh vắng mặt
Để mắt em lệ mờ
Lòng héo sầu hiu hắt
Cảnh vật cũng chơ vơ...
Sương mù bao phủ đất
Sông trầm mặc im dòng
Ngọn gió buồn phơ phất
Đã vào giữa mùa đông !
Má hồng và môi đỏ
Tất cả đã dần qua
Tóc bạc phơ trước gió
Bởi vì anh vắng nhà !
Anh đi về phía trước
Em đứng lại bên lề
Bờ mi sầu đẫm ướt
Nhớ mãi một câu thề.
Ngày xưa trong nắng ấm
Tay vin nhánh ngọc lan
Anh rằng tình bất tận
Như hương thoảng miên man...
Buốt giá bờ môi tái
Ngày tháng cứ dần qua
Bóng anh biền biệt mãi
Em héo sầu xót xa
Nỗi lòng-mượn thơ trải
Nỗi nhớ-mượn rượu say
Cơn gió vừa ban nãy
Phải anh về, đêm nay ?
Phương Hà
