Wednesday, January 14, 2015

Hương Sầu - thơ Hoàng Phụng Thiên









Thoáng hơi sương lạnh lẽo
Đêm tĩnh mịch vô cùng
Nâng chén tiêu sầu cạn
Nỗi sầu càng thêm sầu
Xưa nay tình yêu đoạn
Thương nhớ đi về đâu ?
Gió Đông sao tê buốt
Cổ họng càng siết đau
Âm vang trong cõi vọng
Tiếng ai than càng đau .

Một mai chim lạc đàn
Sầu dâng tràn ngập sâu
Đường đời là vạn nẻo
Mây gió  ngạt hương sầu
Bao mùa xoay quanh trục
Tiếng hát vẫn về đâu ?
Sương sa thành hạt bụi
Bầu trời nặng mù khơi

Ta đi tìm Giáng Ngọc
Nghe lòng chạnh khúc nôi
Ta đi tìm cuộc đời
Nghe tình đắng tràn môi
Áo bay chiều lồng lộng
Xứ Huế  vẫn bao đời.

Chiều Đông mây về xuôi
Đàn chim tìm tổ ấm
Thiên mụ  tím  góc trời
Xao xuyến tình cô quạnh
Ta chợt thấy buồn khơi
Bao giờ nhìn nhau thấy
Cuộc tình này đầy vơi
Thôi thì  yêu  thương đấy
Để  em  cho cuộc đời
Coi như là ảo mộng
Qua đi một  đời người .

Hoàng Phụng Thiên 
(Xuân Ất Mùi 2015)