Pensee Tím - th ơ Huy Uyên
Sắc tím bên người hoa pensee nở
hương ngạt ngào bay đằm thắm tim ai
em một mình ngẫn ngơ đầu phố
để lối xưa vương tận tơ trời .
Mắt lá răm
đung đưa tim tôi
cầm gió qua sông
ngậm ngùi ai tiễn
tình đi rồi xa trôi
quán đìu hiu, thuyền chèo bỏ bến
lời hẹn xưa ừ cũng đã lạnh lùng trôi .
Tôi quay về băng lại vết thương
môi mặn muối trải lòng theo sông biển
nữa đêm trong vườn em tóc phơi sương
bạc lòng dỗ sầu trên cây héo chín .
Bao năm gối đầu quay về núi
chôn tận lòng những chuyện cũ bể dâu
em dấu trong tôi trời mắt lệ
để tôi đêm về buồn canh thâu .
Tháng chạp nghiêng trời những cơn mưa
nhà ai khép hoài khung cửa sổ
tôi thương em biết mấy cho vừa
sao vội ngắt chi mây trời tiếc nhớ .
Đêm tội tình chi hình bóng nguyệt
em với trăng sóng soãi tấc khuôn vàng
em bên tôi ngồi khóc
đợi người về gọi gió theo sang .
Từ xa quán đi em bỏ lại buồn
hoa pensee tím thêm thương nhớ
bên trời chiều bếp lửa cháy cô đơn
treo tim lên ngọn cây xa từ dạo đó .
Em còn ngọt môi, lòng cay đắng
xa nhau có giữ lại chút tình
hoa nở bên trời vương lận đận
ấp e chi mà nhớ rưng rưng .
Em có về dấu kín sắc xuân
có ngậm tóc qua sông tìm ai đó
màu sương phai giọt lệ-đời-trầm
gởi dấu yêu cho
mây trời gió núi .
Chiều nay chao buồn qua phố
nghe đâu đây những tiếng thở dài
một mình em sầu giăng bóng nhỏ
bỏ tấc lòng riêng gởi cho ai .
Mùa đông đã về,vườn vạn màu hoa
thắp lên ai trăm ngàn nổi nhớ
tôi ngậm ngùi tiễn một người xa
hạnh phúc thôi không ở lại .
Rồi một ngày em về phố cũ
ngồi lại bên cầu phút đợi mong
xót xa chạnh sầu đời lá cỏ
để tim chia hai nuối tiếc khôn cùng .
Em chảy bên đời dòng nước trôi sông ./.
Huy Uyên
