Nghe H át - thơ Châu Thạch
Bạn đưa đến quán Cội Nguồn
Ngồi nghe em hát nhạc buồn
thời xưa
Giọng trầm để nắng để mưa
Giọng thanh trăng nước, gió
đưa mây vàng
Cho anh hồn đắm mơ màng
Nghe câu ca, tiếng thời
gian quay về
Dậy lòng lại những đam mê
Bỗng dưng anh thấy tràn trề
hồn yêu
Cảm ơn em, rất diễm kiều
Cho anh xuân ấm một chiều
tàn đông .
Bạn đưa đến quán Cội Nguồn
Một chiều gió lạnh mưa phùn
miền nam
Anh từ ở chốn xa xăm
Áo xanh đã bạc tháng năm
với đời
Hồn mang bao nỗi đầy vơi
Đến nghe em hát tuyệt vời,
nhẹ đau
Nhẹ từ vùi dập vàng thau
Nhẹ trong ký ức dãi dầu gió
mưa
Nhạc vàng vừa dứt đong đưa
Nhẹ lời em đến chào thưa
tiếng vàng.
À qua câu chuyện miên man
Hai hồn, hai nẻo, muôn ngàn
nổi trôi
Em từ đũa gảy duyên đôi
Người nam nằm lại núi đồi
quê anh
Để tay cầm cọ vẽ tranh
Cầm ca không dỗ được lành
niềm đau
Anh từ thời thế qua mau
Cũng tan ước vọng, cũng
nhàu kiếp thơ
Cánh bèo không bến không bờ
Thân tằm quằn quại nhả tơ
cho đời .
Mưa còn bay mãi ngòai trời
Hai hồn cùng lạnh, một lời
chia tay
Hẹn nhau, hẹn sẽ một ngày…
Nhưng chia ly biết phút nầy
đã xa
Mắt ai như có lệ nhòa
Quay lưng, trời bỗng đổ òa
mưa tuôn ./.
Ch âu Thạch
