Tuesday, November 11, 2014

Mùa Trôi và Sương Khói Trôi - thơ Ngưng Thu









Chiều chậm trôi trên lênh đênh con sóng 
ngọn sóng cong miền hư vô 
anh đã từng nghe thanh âm lòng phố 
phố mùa ngập ánh trăng xô 
tóc thề bay bay 
gió oà mây vỡ
và khói 
và sương 
và cả cánh hồng nhung hiền ngoan 
từ độ yêu người 
yêu nỗi thương mong.  

Thời gian rơi rơi chạm tiếng tơ lòng 
lời trăm năm cổ độ ? 
lối trăng mòng mọng thơ 
và em 
và cả tình cờ 
yêu như xưa lắm 
tự bao giờ bâng khuâng? 

Vừa long lanh màu mắt xuân 
hạ đi thao thiết in hằng dấu mê 
vàng thu chiếc lá vụng về 
nghe đông trắng 
gọi bốn bề hương trôi. 

Là mây 
là sương khói thôi 
ta dìu nhau bước 
dẫu đời chênh vênh.

Ngưng Thu