Hãy Vứt Buổi Trưa Vào Sọt Rác - thơ Lê Mai Lĩnh
*tặng Vị Bồ Tát Giữa Trời San Jose
Hay vứt buổi trưa vào sọt rác
Buổi trưa, buổi của ly tan
Con trong trường, vợ trong sở làm
Ta ở nhà, dạy chơi lấy tiền thật
Nhưng vẫn ôm nỗi cô đơn
Vẫn một mình vào ra
Vân Tiên cõng mẹ đi ra
Gặp phải cột nhà, cõng mẹ đi vô
Ấy là những buổi trưa buồn nẫu ruột.
Hãy ném những buổi trưa vào sọt rác
Báu vật của chúng ta, báu vật của tuổi già
Là những sáng mai và chiều tối.
Sáng mai thức dậy thấy ta còn sống
Mỗi sáng mai còn thấy mặt vợ con
Hãy nói với nhau Good morning
How are you?
Hôn lên mái tóc con và ôm eo ếch bà xã
Sẽ chẳng bao giờ cần luật sư ly hôn
Hãy vứt buổi trưa vào sọt rác
Mà giữ lấy buổi tối
Giữ lấy buổi cơm chiều đoàn viên
Cá kho tộ, bát canh chua cá lóc
Hay cá gì cũng được
Hãy là người đàn ông dễ tính
Đừng quên chén nước mắm có ớt
Đừng quên gắp cho vợ miếng thịt hay cá đầu tiên
Như một cắt băng khánh thành cho một lần hấp hôn...
Mừng bạn, kẻ trúng số độc đắc cuối đời
Mừng bạn cuối đời có được chiếc gối thần
Để nương thân, ngã đầu, yên giấc
Mừng bạn vợ duyên dáng vô cùng, con hiếu đạo vô song.
Xin làm ơn ném buổi trưa vào sọt rác
Bạn không là lều lá
Bạn là lâu đài
Đừng giỡn mặt...
Lê Mai Lĩnh
9/11/2014
