Wednesday, November 12, 2014

Hai Nửa Trời Quê - thơ Song Nhị


           
Kính tặng Ô Bà Phan Kiêm Lộc
Riêng cho hai cháu Ngọc Hạnh, New York





Sau mấy mươi năm cuộc đổi đời
Tương lai rồi đã của mình thôi
Ngày đi mang nặng niềm u uất
Mà buổi đoàn viên ngạo nghễ cười

Băm bảy (37) năm rời quê quán cũ
Người về so lại chuyện xưa nay
Ngồi quanh nhau kể bao nhiêu chuyện
Thế giới xoay mình cuộc đổi thay

Người về Nam Bắc tàu xuôi ngược
Cảnh cũ người xưa những ngỡ ngàng
Thôn xóm rưng rưng niềm cố cựu
Cơ hồ chuyện cũ mới sang trang

Ngước mắt với trông lên đỉnh núi
Trường Sơn chưa nhạt dấu ngày xưa
Sài Gòn – Nữu Ước quê đôi ngã
Một mảnh cờ hồng trôi dưới mưa

Người về soi tấm gương đời lại
Thỏa nỗi mừng vui ân nghĩa thâm
Đời trả ơn người duyên Hạnh ngộ
Vuông tròn tơ tóc cuộc trăm năm (*)

Người đi. Người đã về quê khách
Bỏ lại sau lưng vạt nắng tàn
Nửa phía trời Tây đời rộn rã
Nửa phần quê mẹ nửa trời hoang.

Sài Gòn 7-1990

            (*) Gặp lại bạn đồng hành vượt
Trường Sơn năm 1956 và kết thông gia