Chùm Thơ Ba Tác Giả - Kha Tiệm Ly,
Thy Lệ Trang, & Châu Thạch
Thy Lệ Trang, & Châu Thạch
GIỌT TÌNH EM RỚT LẠI
Ta lỡ
đầu thai thành hạt cát
Thì
trách chi nắng táp gió đùa
Năm
tháng thi gan cùng sa mạc
Để đêm
về thèm một hạt sương khuya
Khi gió
bão chẳng thương đời nắng cháy
Thì
giọt yêu làm thêm nợ trái sầu
Chút
hương yêu em giả vờ rớt lại
Ta lượm
tình si khi tóc đã hai màu!
Dù chút
hương yêu em giả vờ rớt lại
Cũng đủ
làm một chất men say
Em đã
cho ta rượu tình ngọt lịm
Còn ly
nào đắng, chén nào cay?
Ta dù
chỉ là thân bèo nước,
Cũng
giữ giùm nhau một chút duyên
Chẳng
phài hẹn nhau từ kiếp trước
Mà trăm
hồ không đong hết nhớ thương
Sóng
sánh rượu tràn qua miệng cốc
Chập
chờn ta thấy bóng hình ai
Nửa
muốn uống cho càng thêm ngây ngất,
Nửa
ngập ngừng sợ mất dáng liêu trai
Đời cát
bụi chịu nghìn trùng giông bão,
Ta xa
rồi cho rượu đắng môi thêm.
Đường
trần thế có bao lần gai góc
Đường
tình ta thêm mấy bước chông chênh!
KHA TIỆM LY
LỜI BẠN
NHẬU
Họa bài
GIỌT TÌNH EM RỚT LẠI của KHA TIỆM LY
Sao cứ
mãi tự cho mình là cát ?
Lời thở than hay chỉ muốn cợt đùa?
Nếu cuộc đời gặp nhiều cơn bão táp
Thì sá
gì chút lạnh giữa đường khuya!
Cũng như
mi- Với tình ta nồng cháy
Dù nhiều
phen gục ngã bởi u sầu
Mộ̃i lần
ngã là mỗi lần nhìn lại
Thấy
đường yêu vẫn rạng rỡ muôn màu
Ơi bạ̣n
giang hồ, xin dừng bước lại
Hãy cùng
ta ngất ngưỡng một cơn say
Dẫu máu
cạn và hồn thơ chết lịm
Xả láng
rồi...quên mọi thứ chua cay
Tạ ơn
các nàng- chim trời cá nước
Cho chúng
ta mơ mộng một tơ duyên
Từ trăm
năm vụng về không hẹn trước
Nên bây
giờ đành lỡ chuyến đò thương
Ca ngợi
tình yêu- cùng ta cạn cốc
Dù suốt
đời lận đận chẳng hơn ai
Nếu mai
này...về trời khi say ngất
Cũng
liều mình làm lại kiếp con trai
Chai thứ
nhất: quên một thời mưa bão
Chai thứ
hai: tình bạn mặn mà thêm
- Ta hỏi
mi: cuộc đời bao nhiêu góc?
-Ở góc nào
mình cũng thấy chông chênh!!!
. Thy Lệ Trang
Massachusetts
Sa Mạc Yêu
Hoạ bài "Giọt Tình Em Rớt Lại”
thơ Kha Tiệm Ly
Nếu em là
gió, ta làm cát
Để cuốn
bay theo ngọn gió đùa
Tình bát
ngát như linh hồn sa mạc
Đêm rất buồn
trãi dưới ánh trăng khuya.
Anh sẽ
nguyện một đời trong nắng cháy
Để nhiều cơn
lòng bão cát u sầu
Gió đi qua
gió không hề quay lại
Để tương tư
trăng chiếu xuống muôn màu.
Gió không
lại hồn vi vu sót lại
Hương phấn
em ta ướp mộng vùi say
Những đồi
kia tháng năm nằm chết lịm
Ta một đời
ở đó nhấm chua cay.
Ta không ước
làm chim trời cá nước
Được tung
tăng theo bóng để tìm duyên
Vì gió, cát
là tình muôn thuở trước
Bởi lời thề
ta nhận gánh đau thương.
Cơn mưa đến
rượu trời cho cạn cốc
Cát trong
mưa dịu mát tựa hồn ai
Tận trong
lòng loài xương rồng ngây ngất
Nhận chút
tình sinh nở đoá hoa trai.
Ta làm cát,
em gió thành mưa bão
Mưa có sầu
bão có nặng nề thêm
Sa mạc trãi
hồn mình không cạnh, góc
Phơi tâm tình
yêu gió chẳng chông chênh ./.
Châu Thạch
